Nguyễn Huy Hoàng

the star is fading

“York: Tưởng niệm W. H. Auden” – Joseph Brodsky

Joseph Brodsky sinh năm 1940 ở Leningrad và định cư ở Hoa Kỳ từ năm 1972 sau khi bị chính quyền Liên Xô trục xuất. Ông được trao giải phê bình của Hiệp hội Nhà Phê bình Sách Quốc gia Mỹ năm 1986 và giải Nobel văn chương năm 1987, sau đó được bổ nhiệm làm Poet Laureate của Hoa Kỳ từ năm 1991 đến năm 1992. Ông qua đời ở New York City năm 1996.

York: Tưởng niệm W. H. Auden

Những con bướm của miền Bắc Anh nhảy múa trên bụi chân ngỗng
dưới bức tường gạch của một nhà máy chết. Sau thứ Tư
là thứ Năm, và cứ thế. Bầu trời thở ra là nhiệt;
những cánh đồng cháy rụi. Các thị trấn tỏa ra mùi vải
sọc, quấn lâu và lưu cữu; những bông thược dược chết khát.
Và giọng nói của ông—“Tôi biết ba nhà thơ lớn. Mỗi
người là một tên khốn”—nghe văng vẳng trong tai tôi
với sự rõ ràng đáng ngại. Tôi bước chậm lại

và quay lại để nhìn quanh. Chẳng mấy mà tròn bốn năm
ông chết trong một khách sạn ở Áo. Không một ai
dưới tấm biển qua đường: những mái ngói, nhựa đường, đá vôi,
những cây dương. Chester cũng đã chết—điều đó ông thừa
biết rõ. Như những hạt gỗ trên một bàn tính bụi bặm
lũ sẻ ngồi trang nghiêm trên dây điện. Chẳng có gì
biến một lối vào quen thuộc thành một đám những cây cột
như tình yêu cho một con người, nhất là khi

họ đã chết. Gió vắng mặt buộc những chiếc lá căng
gồng cơ bắp của chúng và lay động trái ý muốn.
Vũ điệu của đàn bướm trắng giống như một con tàu bão lật.
Con người mang ngõ cụt của riêng mình đến mọi nơi hắn đi
trên thế giới; và một đầu gối cong, với góc tù của nó,
thì nhân lên những phối cảnh bị giam cầm,
giống như cái nêm của một đàn sếu thẳng hướng
về phương Nam. Giống mọi thứ di chuyển về phía trước.

Sự trống rỗng, nuốt chửng ánh nắng—một điểm chung với
cây táo gai—trở nên dễ sờ thấy hơn một cách đều đặn
theo hướng của bàn tay dang ra, và
thế giới hòa vào một con phố dài nơi những người khác sống.
Theo nghĩa này, đó là nước Anh. Nước Anh, theo nghĩa này,
vẫn là một đế chế và hoàn toàn có khả năng—nếu
ta tin tiếng nhạc chảy róc rách như nước—
thống trị những con sóng. Hay mọi nguyên tố mà nói.

Dạo gần đây tôi có hơi đờ đẫn: càu nhàu
với bóng mình trên cửa sổ; trong khi ngón tay
quay số của nó, tay tôi để rơi điện thoại.
Nhắm mắt lại, tôi thấy một con thuyền trống rỗng,
bất động, xa ngoài vịnh.
Bước ra khỏi bốt điện thoại, tôi nghe thấy giọng
của một con sáo đá—trong tiếng kêu báo động của nó.
Nhưng trước khi nó bay đi, âm thanh

tan trong không khí. Khoảng xanh của nó, không đối tượng,
rất giống cuộc sống này ở đây (nơi mọi thứ nổi bật hơn trong sa mạc),
bởi ông không có mặt. Và chân không dần dần
lấp đầy vào cảnh quan. Giống như những đốm bọt
đàn cừu thong thả trên những con sóng xanh vỏ chai
của thạch nam Yorkshire. Đoàn ba lê của những con bướm
nhanh nhẹn, theo chỉ dẫn của một cây vĩ vô hình,
chấp chới trên một con mương cỏ mọc, không cho mắt

một điểm tựa. Và cái thân thẳng đứng của cỏ liễu
không dài hơn con đường La Mã cổ đại,
đi về phương Bắc, bị tất cả lãng quên ở Rome.
Trừ cái lớn hơn khỏi cái nhỏ hơn—thời gian khỏi con người—
ta có những từ, phần còn lại, đứng nổi bật trên tấm
nền trắng của chúng rõ hơn cơ thể từng làm được
khi nó còn sống, mặc cho nó kêu “Bắt lấy!”—

như thế nguồn của tình yêu hóa thành đối tượng của tình yêu.

Joseph Brodsky, “York: In Memoriam W. H. Auden,” trans. Alan Myers, A Part of Speech (Farrar, Straus, and Giroux, 1980). This poem was first published in The New Yorker (June 19, 1978 Issue).

Copyright © 1976 by Joseph Brodsky | Nguyễn Huy Hoàng dịch.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

Information

This entry was posted on June 23, 2022 by in Thơ and tagged .

Categories

Archives

Enter your email address to follow this blog and receive notifications of new posts by email.

%d bloggers like this: