Nguyễn Huy Hoàng

the star is fading

“Dạ khúc” – W. H. Auden

W. H. Auden sinh năm 1907 ở York và theo học Văn học Anh tại Christ Church, Đại học Oxford, nơi ông kết bạn với các nhà thơ Cecil Day-Lewis, Louis MacNeice, và Stephen Spender. Ông đến Mỹ năm 1939 và trở thành công dân Hoa Kỳ năm 1946. Auden được trao giải Pulitzer cho thơ năm 1948, giải Bollingen năm 1953, và giải Sách Quốc gia Mỹ cho thơ năm 1956, và từ năm 1956 đến năm 1961 là Giáo sư về Thơ tại Đại học Oxford. Ông qua đời ở Vienna năm 1973.

Dạ khúc

(cho E. R. Dodds)

Liệu lũ cá có vảy và lúc lắc,
trong ngôi nhà không có lửa của chúng,
có nhận thấy màn đêm buông? Có lẽ không.
Nhưng bất cứ kẻ đi nào trên đất
và tất cả những kẻ mà lông vũ cung cấp
sự tự do vô biên của bầu trời,
thay đổi công việc của chúng lúc hoàng hôn,
mỗi kẻ đều lễ phép tuân theo
sự kỳ dị của giống loài.
Các loài phổ biến bớt cử động
và khép tất cả các giác quan, song
có những kẻ lập dị, chẳng hạn
như con cú và con mèo,
ngay sau khi ngày đã buông màn, bèn
tăng cường suy nghĩ và lên đường
để giết hoặc để nhân giống.

Không cặp đôi nào của họ chúng ta
tuân theo cùng một đồng hồ sinh học:
đối với phần lớn quy luật là đóng
đầu óc lại trước lúc nửa đêm,
nhưng có người trong những giờ khuya
vì tiền bạc hoặc tình yêu,
luôn luôn thức và làm việc.
Ở đây các nhà cấp tiến trẻ ủ mưu
làm nổ tung một tòa nhà, ở kia
một thi sĩ chau mày lục lọi
đống chữ lộn xộn của ký ức anh ta
để tạo nên một câu thơ cẩm tú,
và ở trên không những kẻ lang thang
quay cuồng đi nơi này nơi khác
trong cái bụng của những con muỗi
to quá mức làm bằng kim loại.

Qua các đại dương, các khối đất liền
và những ngọn cây bây giờ Trăng
đưa chuyến vân du của nàng qua bóng tối,
để soi thấu một thế giới đổ nát
nằm trong điêu tàn của chính nó,
nhưng vẫn đối với mắt trần
là Biểu tượng của mọi người mẹ,
bởi không bao giờ những suy nghĩ sau
khuất phục được những cảm giác đầu,
vẻ đẹp cứu chuộc duy nhất của chúng ta,
động lực trẻ con để băn khoăn:
được đặt giữa vòm trời kia,
các hành tinh và các chòm sao
vẫn một cách tận tụy tuyên bố
sự vinh quang của Chúa, dẫu bị biết
là không có chút ảnh hưởng.

Ngoài kia vẫn sự Thơ ngây
mà làm sao chúng ta thấy hoảng hốt
nơi có thểnên là một:
rất hài hòa với lương tâm chúng ta,
nơi không gì có thể xảy ra hai lần,
những lặp lại đúng lúc của nó,
rất khác biệt so với cách của chúng ta,
những kẻ gây tai tiếng bất nhã,
cách hệ động vật của nó tôn trọng
quyền riêng tư của kẻ khác.
Làm thế nào khác những đầu óc thô kệch
trong vô tri tưởng tượng được
Dinh thự của Niềm vui Nhẹ nhàng
mà số phận của chúng ta là tìm kiếm,
nơi nào khác ý chí yếu tìm được sự an ủi
để dấn vào Cuộc tìm Nguy hiểm?

W. H. Auden, “Nocturne,” Thank You, Fog (Random House, 1974). This poem was first published in The New Yorker (May 6, 1974 Issue).

Copyright © 1972 by W. H. Auden | Nguyễn Huy Hoàng dịch.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

Information

This entry was posted on July 12, 2022 by in Thơ and tagged .

Categories

Archives

Enter your email address to follow this blog and receive notifications of new posts by email.

%d bloggers like this: