Nguyễn Huy Hoàng

the star is fading

“Bậc thầy” – Czesław Miłosz

Czesław Miłosz (1911–2004) là nhà văn, nhà thơ, và dịch giả người Ba Lan. Ông được trao giải văn chương quốc tế Neustadt năm 1978 và giải Nobel văn chương năm 1980.

Bậc thầy

Người ta nói âm nhạc của tôi là thiên thần.
Rằng khi Quân vương lắng nghe nó
Khuôn mặt ngài, khuất khỏi tầm mắt, dịu lại.
Với một người hành khất ngài sẽ chia sẻ quyền lực.
Những nan quạt của một thị nữ bất động,
Lụa bởi cái chạm của nó không sản sinh những ý nghĩ dâm dục dễ chịu
Và dưới nếp váy đầu gối nàng, xa trong một vực thẳm, lạnh tê.

Mọi người đã nghe trong nhà thờ lớn bản Missa Solemnis của tôi.
Tôi đã biến cổ họng những cô gái dàn hợp xướng Thánh Cecilia
Thành một công cụ nâng chúng ta
Lên cao hơn bản thân mình. Tôi biết cách giải thoát
Đàn ông đàn bà khỏi những hoài niệm của một cuộc đời dài
Để họ đứng trong làn khói của gian giữa nhà thờ
Được đưa trở lại những buổi sáng của tuổi thơ
Khi một giọt sương, một tiếng kêu trên núi
Là chân lý của thế giới.

Dựa vào cây gậy lúc hoàng hôn
Tôi có thể trông giống như một người làm vườn
Người đã trồng và chăm sóc một cái cây lớn.

Tôi đã không phung phí những năm tháng hy vọng mong manh tuổi trẻ.
Tôi đo đếm những gì đã được thực hiện. Trên đó một cánh én
Sẽ đi qua và trở lại, biến đổi trong đường bay nghiêng.
Tiếng bước chân sẽ vang lên ở giếng nhưng của người khác.
Những lưỡi cày sẽ xóa sổ một khu rừng. Sáo và vĩ cầm
Sẽ luôn luôn làm việc như tôi đã ra lệnh cho chúng.

Không ai biết tôi đã trả giá thế nào. Lạ lùng, họ nghĩ
Nó có thể có được miễn phí. Một tia sáng xuyên qua chúng ta.
Họ muốn có một tia sáng bởi điều đó giúp họ chiêm ngưỡng.
Hoặc họ tin vào một cổ tích: một lần, dưới gốc cây alder,
Một con quỷ xuất hiện trước chúng tôi, đen như một cái ao,
Nó rỏ hai giọt máu bằng vết đốt của một con muỗi
Và ấn xuống sáp chiếc nhẫn thạch anh tím.

Các tinh cầu ngân lên bất tận.
Nhưng một khoảnh khắc là bất khả chiến bại trong ký ức.
Nó trở lại lúc giữa đêm. Những người cầm đuốc kia là ai
Để những gì đã qua rất lâu lại diễn ra trong ánh sáng?

Nỗi hối tiếc, vô ích, trong từng giờ
Của một cuộc đời dài. Tác phẩm đẹp đẽ nào
Có thể chuộc lại những nhịp tim của một sinh vật sống
Và ích gì để thú nhận những việc làm sẽ kéo dài mãi mãi?

Khi già nua và tóc bạc dưới khăn choàng đăng ten
Họ nhúng những ngón tay vào một chậu nước ở cổng vào
Tôi nhận ra bà có thể là một trong số họ. Vẫn những cây sam ấy
Xào xạc, và mặt hồ lấp lánh với một gợn sóng nông.

Song tôi yêu số phận của mình.
Nếu quay ngược thời gian tôi cũng không thể đoán
Có phải mình đã chọn đức hạnh. Đường số phận của tôi không nói.
Phải chăng Chúa muốn chúng ta đánh mất tâm hồn
Bởi chỉ khi ấy Ngài mới nhận được một món quà hoàn hảo?

Thứ tiếng của các thiên thần! Trước khi anh nhắc đến Ân điển
Hãy chắc rằng anh không lừa dối người khác và chính mình.
Cái nảy sinh từ cái ác của tôi – chỉ cái đó là thật.

Montgeron, 1959

Czesław Miłosz, “The Master,” The Collected Poems, 1931-1987, trans. author and Robert Hass (Ecco Press, 1988).

Copyright © 1962 by Czesław Miłosz | Nguyễn Huy Hoàng dịch.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

Information

This entry was posted on January 8, 2023 by in Thơ and tagged .

Categories

Archives

Enter your email address to follow this blog and receive notifications of new posts by email.

%d bloggers like this: