Charles Simic (1938–2023) là nhà thơ người Mỹ gốc Serbia. Ông được trao giải Pulitzer cho thơ năm 1990, giải thơ Griffin quốc tế năm 2005, và giải Wallace Stevens năm 2007.
Gỡ hai tai nó xuống trước hết,
Cẩn thận, để chúng không tràn ra.
Bằng một tiếng huýt sắc rạch bụng nó ra.
Nếu bên trong có tro, hãy nhắm mắt lại
Và thổi bất cứ đằng nào gió thổi.
Nếu có nước, nước ngủ yên,
Hãy mang đến rễ một bông hoa đã không uống gì cả tháng.
Khi mi mò tới các khúc xương,
Và mi chẳng có con chó nào bên cạnh,
Cũng không có một cỗ quan tài gỗ thông
Và một chiếc xe bò để làm chúng kêu lọc xọc,
Hãy mau luồn chúng xuống dưới da mi.
Lần tới mà mi rụt vai,
Mi sẽ cảm thấy chúng đè lên chính xương mình.
Bây giờ trời tối đen.
Chậm thôi, hết sức kiên nhẫn
Hãy tìm tim nó. Mi sẽ cần
Bò thật sâu vào trong bầu trời trống rỗng
Để nghe thấy tiếng nó đập.
Charles Simic, “Dismantling the Silence,” Dismantling the Silence (George Braziller, 1971).
Nguyễn Huy Hoàng dịch.