Nguyễn Huy Hoàng

"Và trái tim không chết khi người ta nghĩ nó phải chết"

“Trạm gác” – Tomas Tranströmer

Tomas Tranströmer (1931–2015) là nhà thơ người Thụy Điển. Ông được trao giải văn chương quốc tế Neustadt năm 1990 và giải Nobel văn chương năm 2011.

Trạm gác

Tôi được cử đến chỗ một đống đá
như một cái xác cao quý từ thời đại đồ sắt.
Những người khác vẫn ngủ trong lều
duỗi dài như những nan hoa của một bánh xe.

Trong lều cái lò thống trị: một con rắn lớn
đã nuốt một quả cầu lửa và rít lên.
Nhưng đêm xuân ngoài này thật tĩnh lặng
giữa những tảng đá lạnh đang chờ đợi ngày.

Ở ngoài đây giữa cái lạnh tôi bắt đầu bay
như một pháp sư, tôi bay đến bên thân nàng
in những vệt trắng từ bộ đồ bơi –
chúng tôi nằm dưới ánh mặt trời. Rêu ấm.

Tôi lướt qua những khoảnh khắc ấm áp
nhưng không thể dừng lại lâu.
Họ đang huýt tôi về qua không gian –
tôi bò ra từ những viên đá. Ngay đây, ngay lúc này.

Nhiệm vụ: hiện diện nơi tôi đang ở.
Ngay cả trong vai trò lố bịch, nghiêm túc
chết người ấy – tôi chính là nơi
sự sáng tạo đang triển khai trên chính nó.

Tảng sáng, những thân cây khẳng khiu
đã lên màu, những bông hoa xuân
cháy vì sương giá đang tạo thành một đoàn
tìm kiếm ai đó đã mất hút vào bóng tối.

Nhưng phải hiện diện nơi đang ở. Và đợi.
Tôi lo lắng, ương ngạnh, hoang mang.
Những sự kiện sắp đến, chúng đã ở đó rồi!
Tôi cảm nhận được. Chúng ở ngay bên ngoài:

một đám đông xì xào bên kia rào chắn.
Chúng chỉ có thể đi qua từng người một.
Chúng muốn vào trong. Tại sao? Chúng đến
từng người một. Tôi là cái cổng xoay.

Tomas Tranströmer, “The Outpost,” The Great Enigma: New Collected Poems, trans. Robin Fulton (New Directions, 2006).

Nguyễn Huy Hoàng dịch.

Leave a comment

Information

This entry was posted on April 15, 2026 by in Thơ and tagged .

Navigation

Categories

Archives

Enter your email address to follow this blog and receive notifications of new posts by email.

Design a site like this with WordPress.com
Get started