Octavio Paz (1914–1998) là nhà thơ người Mexico. Ông được trao giải Miguel de Cervantes năm 1981, giải văn chương quốc tế Neustadt năm 1982, và giải Nobel văn chương năm 1990.
Nó chạy và quẩn quanh trên trán tôi
chậm và lao mình xuống máu tôi
giờ trôi đi mà không trôi đi
và trong tôi nó tự tạc ra và tan biến
Tôi là bánh mì cho cái đói của nó
tôi là trái tim nó bỏ hoang
giờ trôi đi mà không trôi đi
và nó xóa bỏ điều này mà tôi viết
Tình yêu đi và nỗi buồn định lại
trong tôi nó giằng xé trong tôi nó nghỉ
giờ trôi đi mà không trôi đi
thân xác của thủy ngân và tro than
Nó khoét ngực tôi và không chạm vào tôi
tảng đá vĩnh cửu không sức nặng
giờ trôi đi mà không trôi đi
và là một vết thương mưng mủ
Ngày thì ngắn ngủi giờ mênh mông
giờ không tôi tôi với nỗi buồn của nó
giờ trôi đi mà không trôi đi
và trong tôi nó trốn chạy và bị xích
Octavio Paz, “Apremio,” Salamandra (J. Mortiz, 1962).
Nguyễn Huy Hoàng dịch.