Charles Simic (1938–2023) là nhà thơ người Mỹ gốc Serbia. Ông được trao giải Pulitzer cho thơ năm 1990, giải thơ Griffin quốc tế năm 2005, và giải Wallace Stevens năm 2007.
Và ngẫm nghĩ theo từng miếng,
Có vẻ là vậy, khi họ ngồi
Ở cái quầy trong quán cà phê, cắn
Những cái sandwich dày, nhai
Và cân nhắc kỹ lưỡng trước khi làm
Thêm một ngụm nhỏ nước ngọt.
Người đứng quầy tóc bạc
Nhận order đã dừng lại để nghĩ,
Cây bút chì khựng lại trên cuốn sổ,
Gã đàn ông mũ lưỡi trai xanh
Và người đàn bà đeo kính râm
Cả hai tuyệt đối lúng túng
Trong lúc khuấy cà phê liên tục.
Nếu họ ngước lên, họ có thể thấy
Chính Socrates đang cúi xuống vỉ nướng,
Tạp dề trắng lấm lem và đội cái mũ
Gấp từ số báo ra hôm qua,
Hất ốp lết rất ư là điềm nhiên
Trên chiếc chảo con lửa liếm đen kịt.
Charles Simic, “People Eating Lunch,” Night Picnic (Houghton Mifflin Harcourt, 2001).
Nguyễn Huy Hoàng dịch.