Zbigniew Herbert (1924–1998) là nhà thơ người Ba Lan. Ông được trao giải nhà nước Áo cho văn chương châu Âu năm 1965, giải Herder năm 1973, và giải Jerusalem năm 1991.
Romána nói rằng anh vừa ra đi
đó là cách chúng ta thường nói về những người ở lại mãi mãi
tôi ghen tị với cái mặt đá cẩm thạch của anh
mọi thứ giữa chúng ta thật thuần khiết không thư từ
kỷ niệm chẳng có gì làm vui con mắt
không nhẫn không cốc
hay tiếng than khóc của đàn bà
thế nên thật dễ tin hơn trong đột ngột hân hoan
rằng bây giờ anh đã như Attila József
Mickiewicz Lord Byron những hồn ma đẹp
những kẻ luôn luôn đến một cuộc gặp định trước
xúc giác của tôi không thể bị thuần hóa
tình yêu vơ vét cái cụ thể thì đòi hỏi những nạn nhân
chúng ta đã không lấy tiếng cười mà lấp đầy căn phòng chết
không tựa khuỷu tay lên gỗ sồi xào xạc của chiếc bàn
không uống rượu không chung một số phận
vậy mà chúng ta đã sống cùng nhau
trong nhà an dưỡng Thập tự và Hoa hồng
khoảng không ngăn chúng ta như một tấm vải liệm
sương chiều dâng lên rồi lại tan biến
những kẻ cao quý họ mang khuôn mặt của nước và đất
sự cùng tồn tại xa hơn của chúng ta có lẽ sẽ tuân theo
một quy luật hình học – hai đường thẳng song song
sự kiên nhẫn ngoài hành tinh và lòng trung phi thường
Zbigniew Herbert, “In Memoriam Nagy László,” Report from the Besieged City and Other Poems, trans. John and Bogdana Carpenter (Ecco Press, 1985).
Nguyễn Huy Hoàng dịch.