Tomas Tranströmer (1931–2015) là nhà thơ người Thụy Điển. Ông được trao giải văn chương quốc tế Neustadt năm 1990 và giải Nobel văn chương năm 2011.
Bão
Bất thình lình người bước bộ bỗng bắt gặp cây sồi
to vĩ đại, như một con nai sừng tấm hóa đá
cặp sừng nó rộng cả dặm trước pháo đài xanh thẫm
của đại dương tháng Chín.
Bão phương Bắc. Đây là mùa những chùm thanh lương trà
chín mọng. Tỉnh giấc trong bóng tối người ta nghe thấy
các chòm sao giậm chân trong những cái chuồng của chúng
phía trên những ngọn cây.
Chiều tối – sáng sớm
Cột buồm của mặt trăng đã mục, cánh buồm nhàu nhĩ.
Chim mòng biển say loạng choạng lượn đi trên mặt nước.
Khối vuông nặng nề của cầu tàu cháy đen. Bụi cây
chìm xuống trong bóng tối.
Bên ngoài trên các bậc thềm. Ban mai gõ, gõ những
cánh cổng đá xám của biển và mặt trời tóe lên
gần thế giới. Nửa nghẹt thở, các vị thần mùa hè
mò mẫm trong khói biển.
Ostinato
Bên dưới điểm tĩnh lặng xoay vòng của con chim cắt
đại dương cuộn sóng lao tới vang rền vào ánh sáng,
mắt mù nó nhai cái hàm thiếc bằng rong và khịt
đầy bọt lên bờ biển.
Trái đất được bao phủ trong bóng tối những con dơi
cảm nhận được đường. Con cắt đứng lại, hóa thành sao.
Đại dương cuộn sóng lao tới vang rền, mũi nó khịt
đầy bọt lên bờ biển.
Tomas Tranströmer, “Autumnal Archipelago,” The Great Enigma: New Collected Poems, trans. Robin Fulton (New Directions, 2006).
Nguyễn Huy Hoàng dịch.