Joseph Brodsky sinh năm 1940 ở Leningrad và bị trục xuất khỏi Liên Xô năm 1972. Ông được trao giải Nobel văn chương năm 1987 và qua đời ở New York City năm 1996.
Đồng bằng. Kèn. Hai bên bước vào. Tiếng đụng độ
của chiến trận. “Bọn mày là ai?” – “Thế còn bọn mày?”
“Bọn tao?” – “Phải, bọn mày.” – “Bọn tao là người
Kháng cách.” – “Còn bọn tao – Công giáo.” – “À, thế hả!”
Xoảng! Rồi những mảnh xác nằm la liệt khắp nơi.
Tiếng những cuộc cãi vã bất tận của lũ quạ.
Sau này – mùa đông, các cỗ xe trượt tuyết chạm trổ,
thử một chiếc khăn choàng: “Damascus là ở đâu cơ?”
“Nơi con công trống đẹp hơn là con công mái.”
“Nhưng rồi ở đó nó cũng đâu có được phong vua”
(trên một bàn cờ – tạm nghỉ các vuốt ve âu yếm).
Đêm trong một lâu đài nhỏ kiểu Hollywood. Chuyển:
Lại đồng bằng. Đúng nửa đêm. Hai bên bước vào. Và
mọi thứ lộn phèo trong tiếng giống sói chúng tru.
Joseph Brodsky, “Двадцать сонетов к Марии Стюарт [IX]” (1974).
Nguyễn Huy Hoàng & Phạm Hà Anh dịch.