Joseph Brodsky sinh năm 1940 ở Leningrad và bị trục xuất khỏi Liên Xô năm 1972. Ông được trao giải Nobel văn chương năm 1987 và qua đời ở New York City năm 1996.
Các thị trấn nhỏ nơi người ta sẽ không nói cho mi sự thật.
Và tại sao mi lại cần đến nó, vì đằng nào cũng đã là hôm qua.
Những cây du xào xạc ngoài cửa sổ, gật đầu với một phong cảnh
chỉ có chuyến tàu này mới biết. Đâu đó một con ong vo ve.
Đã tạo dựng sự nghiệp từ những ngã tư đường, chàng hiệp sĩ
nay hóa thành một cột đèn; hơn nữa, phía trước là dòng sông,
sự khác biệt giữa cái tấm gương mi soi mình trong đó
với những kẻ không nhớ mi rất nhỏ, gần như là bằng không.
Bị nhốt trong cái nóng, các cánh cửa chớp bện với lời đồn thổi,
để tránh sự xấu mặt, hoặc đơn giản là với dây thường xuân.
Chạy vào trong hành lang một cậu bé thiếu niên da rám nắng,
mang tương lai của mi đi, đứng đó mặc chỉ một chiếc quần.
Hoàng hôn buông xuống rất lâu bởi thế. Buổi tối thường được đúc
trong cái khuôn một quảng trường nhà ga, với một bức tượng, v. v.,
nơi ánh mắt mà trong đó người ta đọc thấy “Giời vật mày chết”
trực tiếp tỉ lệ thuận với sự vắng mặt của đám đông.
Joseph Brodsky, “Август” (1996).
Nguyễn Huy Hoàng & Phạm Hà Anh dịch.