Nguyễn Huy Hoàng

the star is fading

Xóa bỏ văn hóa hiếp dâm của Ấn Độ


no more rape culture.jpg

Nguồn: Naomi Wolf, “Ending India’s Rape Culture,” Project Syndicate, 31/12/2012.
Biên dịch: Nguyễn Huy Hoàng

Dường như không thể hiểu nổi tội ác này. Một sinh viên vật lý trị liệu 23 tuổi đã chết, 12 ngày sau khi bị 6 người đàn ông hãm hiếp trong hơn một giờ đồng hồ trên một chiếc xe buýt di chuyển trên những tuyến đường chính của thủ đô Ấn Độ. Những tổn thương bên trong do thanh thép mà những kẻ tấn công cô sử dụng gây ra nghiêm trọng đến nỗi các bác sĩ đã phải cắt bỏ ruột của cô để nỗ lực cứu cô sống sót.

Ấn Độ đã có quá đủ. Hàng chục cuộc biểu tình lớn và ngày càng gay gắt đã được tổ chức để yêu cầu chính phủ đảm bảo an ninh của phụ nữ và ngăn chặn việc những kẻ hiếp dâm được miễn hình phạt (tử hình). Trong khi các nhà chức trách đã tìm cách dập tắt các cuộc biểu tình – lập hàng rào ở trung tâm New Delhi và giới hạn giao thông trên các khu vực khác của thành phố – bạo lực tiếp tục leo thang. Sau khi một cảnh sát thiệt mạng, đám đông đã bị tấn công bằng đạn thật – khiến một nhà báo thiệt mạng, Bwizamani Singh, và làm dấy lên những lời chỉ trích từ tổ chức Phóng viên không biên giới.

Động cơ của các cuộc biểu tình không chỉ là tỉ lệ tội phạm hiếp dâm cao ở Ấn Độ. Trong một bài phát biểu đầy tâm huyết, Kavita Krishnan, Thư ký của Hiệp hội Phụ nữ Ấn Độ Tiến bộ (All India Progressive Women’s Association), đã đề cập đến những vấn đề đằng sau các cuộc biểu tình: văn hóa đổ lỗi cho nạn nhân của tội phạm tình dục ở Ấn Độ. Bà lưu ý rằng các quan chức chính phủ và cảnh sát gần đây đã khẳng định rằng đa số những kẻ hiếp dâm sẽ không thể bị truy tố ở Ấn Độ, vì, theo một nhà chức trách, họ có quen biết nạn nhân bị tấn công. Một số quan chức khác đã công khai cho rằng chính những nạn nhân đã “khiêu khích” bằng quyền tự do đi lại của họ.

Điều này quay trở lại cuộc tranh luận tiền nữ quyền không chỉ giới hạn ở Ấn Độ. Ý cũng đang có một cuộc tranh luận tương tự về việc quần áo và hành vi của nạn nhân khiêu khích những kẻ hiếp dâm. Ngay cả ở Thụy Điển, các nhà hoạt động cũng khiếu nại những vụ hiếp dâm mà kẻ tấn công biết họ sẽ không bị truy tố vì nạn nhân không được coi là “những cô gái ngoan.”

Krishnan đã chỉ trích thực tế là tỉ lệ kết án trong những vụ truy tố hiếp dâm ở Ấn Độ đã giảm từ 46% năm 1971 xuống còn 26% hiện nay (cần lưu ý rằng nó cao hơn tỉ lệ kết án ở Vương quốc Anh, Thụy Điển, và Hoa Kỳ). Thật vậy, thực tế là hầu hết những vụ hiếp dâm được thực hiện bởi những kẻ quen biết nạn nhân “đáng lẽ phải khiến việc bắt giữ kẻ hãm hiếp dễ hơn.” Thay vào đó, những người phụ nữ đến tố cáo với cảnh sát lại bị thuyết phục không nộp đơn khiếu nại. “Những người lạ sẽ bắt đầu xuất hiện ở đồn cảnh sát để ‘giải thích’ cho bạn” tại sao lời khuyên đó lại đúng đắn.

Vấn đề, như Krishnan chỉ ra, bắt đầu ở đầu bài. Giữa các cuộc biểu tình Cảnh sát trưởng Delhi Neeraj Kumar đã gây thêm phẫn nọ khi gợi ý rằng phụ nữ mang theo ớt bột sẽ có thể ngăn chặn những kẻ hiếp dâm. Và, tại một cuộc họp báo, ông nói rằng phụ nữ không nên đi lại mà không có đàn ông đi cùng. Nếu không, điều gì xảy đến với họ đều là lỗi của họ.

Giờ đây, với việc các cuộc biểu tình tiếp diễn sau cái chết của nạn nhân, các quan chức đang nhấn mạnh sự cần thiết của các biện pháp đảm bảo “an toàn và an ninh” của phụ nữ. Nhưng như Krishnan đã chỉ ra, “từ ‘an toàn’ cho phụ nữ đã bị sử dụng quá nhiều.” Phụ nữ Ấn Độ đã nghe nó đến phát ngán. “Nó có nghĩa là,” bà giải thích, “Bạn phải xử sự đúng mực. Bạn phải ở trong nhà. Bạn phải ăn mặc bình thường. Đừng sống với sự tự do của mình…Một loạt các điều luật và thể chế gia trưởng đã dạy bảo chúng ta phải làm gì để giữ chính mình được ‘an toàn.’”

Sáu người đàn ông bị buộc tội tiến hành vụ tấn công trên xe buýt đã bị bắt và bị buộc tội giết người, và chính phủ đã ra lệnh giám sát vụ điều tra. Nhưng các nhà phê bình của chính phủ vẫn còn do dự với những ý định chính thức, lưu ý rằng theo báo cáo chỉ có 600 vụ cưỡng hiếp mỗi năm ở thủ đô, cho dù con số ước tính hàng năm là hàng ngàn vụ.

Sự thật sau các cuộc biểu tình có thể được tìm thấy trên các blog, nơi mà những người đàn ông và phụ nữ Ấn Độ trẻ than vãn về thực tế là những cuốn sách hướng dẫn du lịch thường xuyên cảnh báo phụ nữ về tình trạng quấy rối tình dục phổ biến ở Ấn Độ, và tư vấn rằng họ nên đi lại theo nhóm. Phim ảnh, tôn giáo, âm nhạc, và chính phụ nữ đều bị đổ lỗi cho nạn bạo lực tình dục của đàn ông gây ra cho phụ nữ, nhưng những kẻ hiếp dâm lại không phải chịu trách nhiệm. “Nền văn hóa trọng nam,” như lời một blogger nói, đã hỗ trợ cho một nền văn hóa hiếp dâm.

Mối liên quan giữa hiếp dâm, trọng nam, và sự phỉ báng tình dục nữ là một trong những góc nhìn quan trọng của các nhà nữ quyền trong những năm 1970 – một góc nhìn mà họ nghĩ rằng đã được áp dụng thành công vào tranh luận văn hóa về hiếp dâm, và vào pháp luật. Ở Ấn Độ – cũng như ở Ý, Thụy Điển, và trên thế giới – những phụ nữ và nam giới ủng hộ quyền tự do đi lại và được bảo vệ an toàn khỏi tội phạm tình dục đang buộc phải chiến đấu lại cuộc chiến đó. Người ta hy vọng rằng các cuộc biểu tình ở Ấn Độ sẽ truyền cảm hứng cho phương Tây để noi gương thái độ đấu tranh hơn nữa của những người biểu tình.

Trong thế giới đang phát triển, phụ nữ phải đối mặt với những khó khăn đặc biệt. Việc họ chấp nhận những rủi ro về quyền tự chủ và tự do đi lại khiến họ xung đột với một cơ sở thực thi pháp luật và các phương tiện truyền thông vẫn nhìn phụ nữ thông qua một ống kính thời tiền nữ quyền: “những cô gái ngoan” ở nhà sẽ không bị cưỡng hiếp, trong khi “những cô gái hư” đòi hỏi không gian công cộng đáng phải chịu rủi ro. ♦

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Information

This entry was posted on January 1, 2013 by in Chính trị, Phát triển & Sức khỏe Toàn cầu, Văn hóa & Xã hội and tagged .

Archives

Categories

%d bloggers like this: