Nguyễn Huy Hoàng

the star is fading

Kiệt tác là gì và vì sao có rất ít kiệt tác?


portrait of gertrude stein.jpg

Pablo Picasso, Portrait of Gertrude Stein. Oil on canvas, 1905–1906.

Gertrude Stein (1874–1946) là nhà văn và nhà thơ người Mỹ. Tiểu luận “What Are Masterpieces and Why Are There So Few of Them” là một bài giảng của bà tại Đại học Oxford và Cambridge năm 1936, và được in lần đầu trong What Are Masterpieces (The Conference Press, 1940).

Kiệt tác là gì và vì sao có rất ít kiệt tác?

Tôi gần như sẽ nói trực tiếp bài giảng này mà không phải là viết rồi đọc vì mọi bài giảng mà tôi từng viết và đọc ở Mỹ đều đã được in và dù có khả năng các bạn có thể đọc những bài giảng đó như thể chúng chưa được in nhưng vẫn có cái gì đó trong chuyện được viết ra rồi được in khiến nó không còn là tài sản của người viết ra nó và do đó không còn lý do gì để người viết đọc nó thay vì một người nào khác và bởi vậy người ta không đọc nó nữa.

Do đó tôi sẽ trò chuyện với các bạn nhưng thật ra không thể nào nói về các kiệt tác và kiệt tác là gì vì nói chuyện về cơ bản là chẳng có gì liên quan đến sự sáng tạo. Tôi nói rất nhiều tôi thích nói và tôi nói thậm chí còn nhiều hơn những gì tôi có thể nói tôi nói hầu như mọi lúc và tôi lắng nghe cũng tương đối và như tôi đã nói bản chất của việc là một thiên tài tức là có khả năng nói và nghe nghe trong lúc nói và nói trong lúc nghe nhưng và điều này là rất quan trọng rất quan trọng đúng vậy nói chuyện chẳng có gì liên quan đến sự sáng tạo. Kiệt tác là gì và vì sao suy cho cùng có rất ít kiệt tác? Bạn có thể nói rằng suy cho cùng có khá nhiều kiệt tác nhưng so kiểu gì với mọi thứ mà bất cứ ai làm bất cứ thứ gì đang làm thì đúng là có rất ít kiệt tác. Cả mùa hè này tôi đã suy nghĩ và viết về chủ đề này và cuối cùng nó trở thành một cuộc thảo luận về mối quan hệ giữa bản chất con người với tâm trí và bản thể con người. Cái mà người ta dần nhận ra là người ta không có bản thể tức là khi người ta đang tham gia vào hành động làm bất cứ thứ gì. Bản thể là sự công nhận, bạn biết mình là ai vì bạn và những người khác còn nhớ gì đó về bản thân bạn nhưng về cơ bản bạn không phải là người đó khi bạn làm bất cứ thứ gì. Tôi là tôi vì con chó nhỏ của tôi biết tôi nhưng về mặt sáng tạo mà nói thì con chó nhỏ biết bạn là bạn và bạn nhận ra là nó biết, đấy là cái hủy diệt sự sáng tạo. Đấy là cái tạo ra trường học. Picasso từng nói rằng tôi không quan tâm ai đã có hay đang có ảnh hưởng lên tôi miễn là đấy không phải là tôi.

Biết được mối quan hệ giữa bản chất con người với tâm trí con người là rất khó vô cùng khó nó luôn luôn khó như thế nhưng bây giờ còn khó hơn nữa vì ta phải biết mối quan hệ giữa hành động sáng tạo với chủ đề mà người sáng tạo dùng để tạo ra cái đó là gì. Đã có rất nhiều thứ vô nghĩa nói về chủ đề của bất cứ thứ gì. Suy cho cùng thì vẫn luôn có chủ đề đó rồi có những thứ mà các bạn thấy rồi có con người rồi động vật rồi mọi người bạn có thể nói từ đầu biết gần như từ đầu đến cuối mọi thứ về những thứ đó. Suy cho cùng thì bất cứ người phụ nữ nào ở ngôi làng nào hoặc đàn ông nếu bạn thích thậm chí cả trẻ con cũng biết về tâm lý con người nhiều như bất cứ nhà văn nào từng sống. Suy cho cùng thì có những thứ mà bạn biết là mỗi người theo cách riêng đều biết mọi thứ về những thứ đó và cái tri thức này không phải là cái tạo ra kiệt tác. Không hề không hề không hề. Những ai nhận ra các kiệt tác nói đấy là lý do nhưng đấy không phải là lý do. Cách Hamlet phản ứng với bóng ma của cha mình không phải là cái tạo ra kiệt tác, anh ta có thể phản ứng tùy Shakespeare theo một chục cách khác mà người ta vẫn có thể ấn tượng như thế trước tâm lý học của nó. Nhưng chẳng có tâm lý học nào trong đó cả, đó có lẽ không phải là cách phản ứng với bóng ma của cha mình của bất cứ thanh niên nào và chẳng có lý do cụ thể nào để họ phải phản ứng như vậy. Nếu đó là cách một thanh niên có thể phản ứng với bóng ma của cha mình thì có lẽ đấy là cái mà bất cứ ai ở bất cứ ngôi làng nào cũng biết họ có thể nói về nó nói về nó bất tận nhưng điều đó sẽ không tạo ra kiệt tác và điều đó đưa chúng ta một lần nữa trở lại với chủ đề bản thể. Bất cứ lúc nào bạn là bạn thì bạn là bạn mà không có ký ức về bạn vì nếu bạn còn nhớ đến bạn khi bạn là bạn thì bạn không phải là bạn trong sự sáng tạo. Điều này rất quan trọng vì nó liên quan mật thiết đến vấn đề một nhà văn với độc giả của anh ta. Một trong những thứ mà tôi nhận ra trong các bài giảng là dần dần người ta không còn nghe cái họ nói nữa mà người ta nghe cái khán giả nghe họ nói, đấy là lý do vì sao hùng biện gần như chưa bao giờ là một kiệt tác rất hiếm và rất hiếm khi là lịch sử, vì lịch sử là về những người là người hùng biện những người không nghe mình là ai mình nói gì mà nghe cái khán giả của họ nghe họ nói. Rất thú vị là việc viết thư cũng gặp phải khó khăn tương tự, lá thư viết cái người kia sẽ nghe và như vậy thực thể không tồn tại có hai hiện tại thay vì một và do đó một lần nữa sự sáng tạo sụp đổ. Tôi từng viết trong lúc viết The Making of Americans rằng tôi viết cho tôi và người lạ nhưng đó chỉ đơn thuần là chủ nghĩa hình thức văn chương vì nếu tôi viết cho tôi và người lạ nếu tôi làm như vậy thì tôi đã không thực sự viết vì khi ấy bản thể đã thế chỗ cho thực thể. Điều đó vô cùng khó khăn, hành động là trực tiếp và hiệu quả nhưng suy cho cùng thì hành động là cần thiết và bất cứ thứ gì cần thiết điều có liên quan đến bản chất con người chứ không phải tâm trí con người. Do đó một kiệt tác về cơ bản là không cần phải cần thiết, nó cần phải cần phải tồn tại nhưng nó không cần phải cần thiết nó không đáp lại sự cần thiết như hành động đáp lại sự cần thiết vì giây phút nó cần thiết thì trong nó nó đã đã không còn khả năng tiếp tục.

Trở lại với việc một kiệt tác thì có gì làm chủ đề của mình. Khi viết về hội họa tôi đã nói rằng một bức tranh tồn tại vị thể và tự thể và họa sĩ phải sử dụng những chủ đề những cảnh vật và những con người như một cách cách duy nhất mà anh ta có thể có để làm bức tranh tồn tại. Đó là rắc rối của tất cả mọi người và đặc biệt là rắc rối lúc này khi mà bất cứ ai viết hay vẽ đều trở nên ý thức một cách dị thường về những thứ mà anh ta sử dụng tức là những sự kiện những con người những đối tượng và những cảnh quan và về cơ bản là giây phút mà người ta ý thức ý thức sâu sắc về những cái đó với tư cách một chủ đề thì hứng thú trong họ đã thôi tồn tại.

Các bạn có thể hiểu rất rõ điều đó trong khó khăn của việc viết tiểu thuyết hay thơ ngày nay. Truyền thống trước nay là bạn có thể ít nhiều mô tả những chuyện xảy ra bạn tưởng tượng ra dĩ nhiên nhưng bạn ít nhiều mô tả những chuyện xảy ra nhưng ngày nay mọi người đều biết chuyện gì đang xảy ra và vì vậy nó không còn thực sự thú vị, người ta biết qua radio điện ảnh báo chí tiểu sử tự truyện cho đến khi chuyện đang xảy ra không còn thực sự gây ấn tượng cho bất cứ ai, nó kích thích họ một chút nhưng nó không thực sự làm họ kinh ngạc. Họa sĩ không còn có thể nói rằng cái anh ta làm là thế giới như anh ta thấy vì anh ta không thể nhìn vào thế giới nữa, nó đã được chụp ảnh quá nhiều và anh ta phải nói rằng anh ta làm cái gì đó khác. Trong các thời đại trước họa sĩ nói anh ta vẽ cái anh ta thấy dĩ nhiên là anh ta không nhưng dù sao anh ta cũng nói như thế, giờ thì anh ta không muốn nói như thế nữa vì thấy đã không còn thú vị. Điều này có một chút liên quan đến các kiệt tác và vì sao có rất ít kiệt tác nhưng không phải là tất cả.

Vậy là các bạn đã thấy tại sao nói chuyện chẳng có gì liên quan đến sự sáng tạo, nói chuyện thực sự là bản chất con người và bản chất con người chẳng có gì liên quan đến các kiệt tác. Điều đó rất kỳ lạ nhưng truyện trinh thám cái mà bạn có thể nói là hình thức tiểu thuyết thực sự hiện đại duy nhất đã đi vào tồn tại đã thoát khỏi bản chất con người bằng cách cho con người chết ngay từ đầu nhân vật chính chết ngay từ đầu và như vậy nói nôm na là bạn đã thoát khỏi sự kiện trước khi cuốn sách bắt đầu. Còn một chuyện rất kỳ lạ khác trong truyện trinh thám. Trong đời thực người ta quan tâm đến tội ác nhiều hơn là đến việc phá án, tội ác mới là cái cốt yếu cái choáng váng cái ly kỳ cái kinh hoàng nhưng trong truyện việc phá án mới là cái gây hứng thú và điều đó cũng đủ tự nhiên vì sự cần thiết xét về hành động là người đã chết, đó là một chức năng khác rất ít liên quan đến bản chất con người mà làm việc phá án thú vị. Và như vậy đúng là kiệt tác chẳng có gì liên quan đến bản chất hay bản thể con người, nó liên quan đến tâm trí con người và thực thể tức là liên quan đến một vật tự thể mà không phải nằm trong mối liên quan. Khoảnh khắc nó nằm trong mối liên quan nó đã là tri thức chung và mọi người đều có thể cảm nhận được và biết được nó và nó không phải là kiệt tác. Đồng thời mọi người bằng một cách kỳ lạ sớm hay muộn đều cảm nhận được thực tế của một kiệt tác. Cái vật tự thân mà bản chất con người chỉ là quần áo của nó là cái gây chú ý. Tôi đã suy nghĩ rất nhiều về điều đó. Một điều kỳ lạ khác về các kiệt tác là không ai khi nó được tạo ra có trong cái mà chúng ta gọi là tâm trí con người một cái gì đó khiến nó chứa đựng chính mình. Cung cách và thói quen của thời Kinh Thánh hay Hy Lạp hay Trung Hoa chẳng có gì liên quan đến cung cách và thói quen của chúng ta ngày nay nhưng các kiệt tác vẫn tồn tại và chúng không tồn tại vì bản thể của chúng, tức là cái người ta nhớ người ta còn nhớ lúc đó, chúng không tồn tại vì bản chất con người vì người ta luôn luôn biết mọi thứ cần biết về bản chất con người, chúng tồn tại vì chúng đã trở thành một cái gì đó như một sự kết thúc tự thân và trong khía cạnh đó nó đối lập với công việc của đời sống là mối liên quan và sự cần thiết. Đó không phải là kiệt tác dù nó rất dễ trở thành cái mà các kiệt tác nói đến. Đó là một trong những khó khăn kỳ lạ nữa của kiệt tác, bắt đầu và kết thúc, vì thực ra đối với một kiệt tác điều đó không xảy ra nó không bắt đầu và kết thúc nếu nó bắt đầu và kết thúc thì nó sẽ là cần thiết và nằm trong mối liên quan và đó không phải là kiệt tác. Người ta lo lắng về điều đó ngay lúc này tất cả mọi người đó là cái khiến họ nói về sự trừu tượng và lo lắng về dấu câu và chữ hoa và chữ thường và lịch sử là gì. Người ta lo lắng về điều đó không phải là vì họ biết kiệt tác là gì mà vì một số người đã nhận ra kiệt tác không phải là gì. Thậm chí chính kiệt tác cũng luôn luôn lo ngại về khởi đầu và kết thúc vì về cơ bản đấy không phải là kiệt tác. Thế nhưng suy cho cùng như chủ đề bản chất con người các kiệt tác cũng phải dùng khởi đầu và kết thúc để trở nên tồn tại. Dù sao thì bất cứ ai đang cố gắng làm bất cứ thứ gì ngày nay cũng không muốn có một khởi đầu và một kết thúc nhưng dẫu sao bằng cách nào đó người ta vẫn phải dừng lại. Tôi dừng lại.

Tôi không biết liệu mình đã nói chuyện gì trong những chuyện này thật rõ ràng hay chưa, nó rõ ràng, nhưng không may là tôi đã ghi lại tất cả trong mùa hè này và bất chấp mọi thứ giờ tôi đang nhớ lại và khi bạn nhớ lại thì nó không bao giờ rõ ràng. Đây là cái tạo ra văn bản thứ cấp, nó là sự nhớ, thật kỳ lạ khi bạn bắt đầu viết gì đó rồi đột nhiên bạn nhớ ra gì đó và nếu bạn tiếp tục nhớ thì cái bạn viết trở nên rất rối rắm. Nếu bạn không nhớ gì trong lúc viết thì nó sẽ có vẻ rối rắm với người khác nhưng thật ra nó rất rõ ràng và cuối cùng cái tính rõ ràng đó sẽ trở nên rõ ràng, kiệt tác là như thế, nhưng nếu bạn nhớ trong lúc viết thì nó sẽ có vẻ rõ ràng ở bất cứ lúc nào với bất cứ ai nhưng tính rõ ràng sẽ thoát khỏi nó và đấy không phải là kiệt tác.

Chuyện này nghe có vẻ vô cùng phức tạp nhưng nó không hề phức tạp, chuyện là thế. Các bạn bất cứ ai khi viết cứ thử nhớ cái bạn định viết rồi bạn sẽ lập tức thấy văn của bạn trở nên thiếu sức sống như thế nào đó là lý do tại sao văn miêu tả lại nhàm chán đến thế vì tất cả đều được nhớ cả rồi đó là lý do tại sao tranh minh họa lại nhàm chán đến thế vì bạn nhớ người ta trông như thế nào và bạn vẽ tranh minh họa trông giống như thế. Giây phút ký ức của bạn hoạt động trong lúc bạn làm bất cứ thứ gì nó có thể rất được ưa chuộng nhưng thật ra nó nhàm chán. Và đấy không phải là kiệt tác, kiệt tác có thể không được chào đón nhưng nó không bao giờ nhàm chán.

Và đấy là lý do vì sao có rất ít kiệt tác. Có rất ít kiệt tác là vì chủ yếu con người sống trong bản thể và ký ức tức là khi họ suy nghĩ. Họ biết họ là họ vì con chó nhỏ của họ biết họ, và như vậy họ không phải là một thực thể mà là một bản thể. Và như vậy ký ức lại cần thiết để khiến họ tồn tại và như vậy họ không thể nào tạo ra kiệt tác. Người ta vẫn nói thiên tài thì mãi mãi trẻ. Tôi từng nói rằng là một cậu bé thì có ích lợi gì nếu bạn sắp trở thành một người đàn ông trưởng thành, cậu bé và người đàn ông chẳng có gì liên quan đến nhau, ngoại trừ khía cạnh ký ức và bản thể, và nếu họ có chút gì liên quan đến nhau về khía cạnh ký ức và bản thể thì họ sẽ không bao giờ tạo ra được một kiệt tác. Bạn có bạn có hiểu rõ nó không thực sự cũng không mấy khác nhau vì suy cho cùng kiệt tác là như thế và lý do là có rất ít kiệt tác. Lý do là bất cứ ai trong các bạn cố không phải là bạn đều là bạn vì con chó nhỏ của bạn biết bạn. Cái bạn thứ hai này vẫn là bạn vì con chó nhỏ của bạn biết bạn bạn không thể tạo ra một kiệt tác và đấy là tất cả.

Không có bản thể không phải cực kỳ khó nhưng cực kỳ khó biết không có bản thể. Người ta có thể nói nó là bất khả nhưng việc nó không phải là bất khả đã được chứng tỏ bằng sự tồn tại của những kiệt tác đúng là như thế. Chúng là biết không có bản thể và tạo ra còn bản thể thì không.

Kiệt tác là như thế.

Vậy là chúng ta đã biết kiệt tác và gì và chúng ta cũng biết vì sao có rất ít kiệt tác. Mọi thứ đều chống lại nó. Mọi thứ khiến cuộc sống tiếp diễn đều tạo ra bản thể và mọi thứ tạo ra bản thể đều là cần thiết một sự cần thiết. Và mọi lạc thú của cuộc sống cũng như những sự cần thiết đều giúp đỡ tính cần thiết của bản thể. Những lạc thú dễ chịu tất cả đều liên quan đến bản thể và những lạc thú phấn khích tất cả đều liên quan đến bản thể và hơn nữa còn có sự kiêu ngạo và hư ảo đối xử không ra gì với kiệt tác và với mọi người khác và tất cả cũng đều liên quan đến bản thể, và đương nhiên đó cũng là điều tự nhiên khi mà người ta biết đến bản thể nhiều hơn tất cả những thứ khác và tồi tệ hơn cả là cái duy nhất mà người ta nghĩ đến là bản thể và suy nghĩ là một cái gì đó gần như cần phải là ký ức và nếu thế thì dĩ nhiên nó chẳng có gì liên quan đến một kiệt tác.

Nhưng cái mà kiệt tác có thể nói đến chủ yếu là nó nói đến bản thể và mọi thứ nó làm và như vậy nó không được có bất cứ bản thể nào. Tôi nghĩ về bất cứ thứ gì và trong suy nghĩ về bất cứ thứ gì tôi thấy một cái gì đó. Thấy cái đó chúng ta sẽ thấy nó mà nó không biến thành bản thể, khoảnh khắc không phải là một khoảnh khắc và cảnh tượng không phải là cái bị nhìn thấy nhưng nó lại là thế. Khoảnh khắc không quan trọng vì các kiệt tác không có nhiều thời gian hơn bản thể dù thời gian cũng giống như bản thể là cái mà chúng quan tâm dĩ nhiên đó là cái chúng quan tâm.

Một khi người ta đã nói ra cái họ nói ra thì nó hoặc là không đúng hoặc là rất đúng. Đấy là vấn đề của thời gian. Đấy là cái khiến cho những gì phụ nữ nói thì đúng hơn những gì đàn ông nói. Đấy chắc chắn là vấn đề của thời gian và luôn luôn nằm trong mối quan hệ của nó với các kiệt tác. Tôi từng nói rằng không gì có thể làm tôi phiền lòng hơn cái cách mà một thứ chết đi khi nó đã được nói ra. Và nếu là thế thì đấy là vì tồn tại cái vấn đề này của thời gian.

Thời gian rất quan trọng đối với các kiệt tác, dĩ nhiên nó tạo ra bản thể thời gian có tạo ra bản thể và bản thể có ngăn chặn sự sáng tạo kiệt tác. Nhưng tự thân thời gian có làm gì đó để can thiệp vào sự sáng tạo kiệt tác cũng như là một phần của cái tạo ra bản thể. Nếu bạn không nhớ đến bạn thì bạn không có bản thể và nếu bạn không có thời gian thì bạn sẽ không nhớ đến bạn và khi bạn nhớ đến bạn bạn không sáng tạo bất cứ ai cũng có thể và có biết điều đó.

Hãy nghĩ về cách bạn sáng tạo nếu bạn có sáng tạo thì bạn không nhớ đến bạn trong khi bạn sáng tạo. Thế nhưng thời gian và bản thể là cái bạn nói đến trong khi bạn sáng tạo chỉ trong lúc bạn sáng tạo chúng mới không tồn tại. Bản chất của nó thực sự là như thế.

Và bạn có sáng tạo không có nếu bạn tồn tại nhưng thời gian và bản thể không tồn tại. Chúng ta sống trong thời gian và bản thể nhưng khi chúng ta sống chúng ta không biết đến thời gian và bản thể mọi người đều biết điều đó khá đơn giản. Nó đơn giản đến nỗi ai cũng biết. Nhưng biết cái người ta biết thì đáng sợ sống cái người ta sống thì dễ chịu và dù mọi người thích sự đáng sợ nhưng cái họ thực sự phải có là sự dễ chịu và như vậy có rất ít kiệt tác không phải là bản thân các kiệt tác không đáng sợ không dĩ nhiên không phải vì nếu người tạo ra kiệt tác sợ hãi thì anh ta không tồn tại mà không có ký ức về thời gian và bản thể, và chừng nào anh ta còn như thế thì anh ta còn sợ và chừng nào anh ta còn sợ thì kiệt tác không tồn tại, nó trông giống kiệt tác và có cảm giác như kiệt tác, nhưng ký ức về nỗi sợ hãi đã hủy diệt cái bản chất là một kiệt tác của nó. Robinson Crusoe và những bước chân của người đàn ông Thứ Sáu và một trong những ví dụ hoàn hảo nhất của sự không tồn tại của thời gian và bản thể thứ tạo ra một kiệt tác. Tôi hy vọng các bạn thấy được cái tôi muốn nói nhưng dù sao đi nữa bất cứ ai biết đến Robinson Crusoe và những bước chân của người đàn ông Thứ Sáu cũng đều biết rằng đó là sự thật. Không có thời gian và bản thể trong cách mọi chuyện diễn ra và đó là lý do vì sao không có nỗi sợ hãi.

Và bởi vậy có rất ít kiệt tác đương nhiên có rất ít kiệt tác vì có khả năng biết điều đó tức là không có bản thể và thời gian nhưng không phiền nói chuyện như thể là có bản thể và thời gian vì nó không can thiệp vào bất cứ thứ gì và cứ tiếp tục như thế như thể không có thời gian và bản thể nhưng như thể là có bản thể và thời gian và đồng thời việc tồn tại mà không có thời gian và bản thể cũng rất đơn giản đến mức rất khó có được nhiều người như thế. Và dĩ nhiên đấy là kiệt tác và đó là lý do vì sao có rất ít kiệt tác và bất cứ ai thực sự bất cứ ai cũng có thể biết được điều đó.

Là một cậu bé thì ích lợi gì nếu bạn sắp trở thành một người trưởng thành. Và ích lợi gì chẳng ích lợi gì từ quan điểm của những kiệt tác chẳng ích lợi gì. Bất cứ ai cũng có thể biết điều đó.

Là một cậu bé thực sự chẳng có ích lợi gì nếu bạn sắp trở thành một người đàn ông trưởng thành vì khi đó người đàn ông và cậu bé bạn có thể chắc chắn rằng đó là một sự nối tiếp và một kiệt tác thì không tiếp tục nó vẫn là nó nhưng nó không tiếp tục. Rất thú vị là không ai hài lòng với việc là một người đàn ông và cậu bé nhưng anh ta cũng phải là một người con và một người cha và việc cả hai đều chết có gì đó liên quan đến với thời gian nhưng chẳng có gì liên quan đến một kiệt tác. Từ hợp thời như được dùng trong ngôn ngữ của chúng ta rất thú vị nhưng bạn có thể bất cứ ai cũng có thể thấy rằng nó chẳng có gì liên quan đến những kiệt tác tất cả chúng ta đều dễ dàng biết điều đó. Từ hợp thời nói rằng các kiệt tác chẳng có gì liên quan đến thời gian.

Rất thú vị khi được ở trong một người mà chưa bao giờ như bạn biết bạn như bạn biết bạn mà không cần nhìn và cảm nhận và nhìn và cảm nhận khiến bạn trở thành một người bạn đã thấy. Nếu bạn thấy bất cứ ai bạn biết họ như bạn thấy họ dù đó là bạn hay là bất cứ người nào và như vậy cái bản thể cốt là ở sự công nhận và trong sự công nhận bạn mất đi bản thể vì suy cho cùng không ai trông giống như vẻ ngoài của họ, họ không trông như thế tất cả chúng ta đều biết thế về chính mình và về bất cứ người nào. Và do đó nó hoàn toàn là một rắc rối và vì vậy bạn viết bất cứ ai cũng viết để xác nhận họ là gì và làm càng nhiều người ta càng trông giống mình trước đây và như vậy bản thể được bồi đắp thêm và cái bản thể đó không phải là cái bất cứ ai cũng có thể có như một thứ để là mà như một thứ để thấy. Và nó một thứ để thấy không kiệt tác nào có thể thấy cái nó có thể thấy nếu nó có thể thì nó hợp thời và khi nó hợp thời nó không phải là kiệt tác.

Có rất nhiều điều để nói. Nếu không có bản thể thì không ai có thể bị cai trị, nhưng mọi người đều bị cai trị bởi mọi người và đó là lý do vì sao họ không tạo ra kiệt tác, và cũng là lý do vì sao việc cai trị chẳng có gì liên quan đến những kiệt tác nó hoàn toàn liên quan đến bản thể nhưng nó chẳng có gì liên quan đến kiệt tác. Và đó là lý do vì sao cai trị là chiếm đóng nhưng không thú vị, các chính phủ là chiếm đóng nhưng không thú vị vì kiệt tác chính là cái không phải là họ.

Còn một điều nữa cần nói. Khi bạn viết trước khi có độc giả bất cứ thứ gì được viết ra đều quan trọng như bất cứ thứ gì khác và bạn yêu mến bất cứ thứ gì và mọi thứ mà bạn viết ra. Sau khi bắt đầu có độc giả một cách tự nhiên họ tạo ra một cái gì đó tức là họ tạo ra bạn, và như vậy không phải mọi thứ đều thật quan trọng, có thứ quan trọng hơn thứ khác, điều này không đúng khi bạn là bạn tức là khi bạn không phải là bạn như con chó nhỏ của bạn biết bạn.

Vậy là chúng ta đã gặp nhau ở đây và có rất nhiều điều để nói nhưng dù sao đi nữa thì tôi cũng không nói chắc chắn là kiệt tác là những kiệt tác theo cách đó và có rất ít kiệt tác như vậy.

This work is in public domain. Bản dịch © 2017 Nguyễn Huy Hoàng.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Information

This entry was posted on June 19, 2017 by in Tiểu luận, Văn chương & Phê bình and tagged .

Categories

Archives

Enter your email address to follow this blog and receive notifications of new posts by email.

Join 2,517 other followers

%d bloggers like this: