Nguyễn Huy Hoàng

the star is fading

“Căn phòng của đời tôi” – Anne Sexton


anne sexton.jpg

Anne Sexton (1928–1974) là nhà thơ người Mỹ được trao giải Pulitzer cho thơ năm 1967. Giống như các nhà thơ khác thuộc trường phái thơ tự bạch (“Confessionalism”)—Robert Lowell, Sylvia Plath, John Berryman, và W. D. Snodgrass—Sexton đem đến một góc nhìn tập trung vào những khoảnh khắc của trải nghiệm cá nhân. Mắc rối loạn lưỡng cực trong phần lớn cuộc đời, cái chết, trầm cảm, và tự sát là một chủ đề chính trong thơ của bà. Bà tự sát năm 45 tuổi.

Căn phòng của đời tôi

Ở đây,
trong căn phòng của đời tôi
các đồ vật liên tục thay đổi.
Gạt tàn để khóc vào đó,
người anh em đau khổ của những bức tường gỗ,
bốn mươi tám phím của cái máy đánh chữ
mỗi phím là một nhãn cầu không bao giờ khép lại,
những cuốn sách, mỗi cuốn là một thí sinh trong cuộc thi hoa hậu,
cái ghế đen, cái quan tài cho chó làm bằng Naugahyde,
những ổ cắm trên tường
chờ đợi như một cái hang ong,
tấm thảm vàng
cuộc trò chuyện của gót chân và ngón,
lò sưởi
một con dao chờ người nhặt lên,
cái xô pha, mệt mỏi với sức lực của một cô gái điếm,
cái điện thoại
hai bông hoa bén rễ nơi đáy chậu,
những cánh cửa
mở ra và đóng lại như những con ngao biển,
những ngọn đèn
chọc tôi,
chiếu sáng cả đất lẫn tiếng cười.
Những ô cửa sổ,
những ô cửa sổ đói
dẫn những cái cây như những cái đinh đâm vào tim tôi.
Hằng ngày tôi nuôi cái thế giới ngoài kia
dẫu lũ chim phát nổ
phải và trái.
Tôi nuôi cả thế giới ở trong đây,
cho bàn ăn bánh quy của chó.
Tuy nhiên, chẳng có gì chỉ là cái nó trông có vẻ.
Các đồ vật của tôi mơ và mặc quần áo mới,
buộc phải thế, có vẻ, bởi tất cả từ ngữ trong tay tôi
và vùng biển đập vào nơi cổ họng.

Anne Sexton, “The Room of My Life,” The Awful Rowing Toward God (Houghton Mifflin, 1975).

Copyright © 1975 by Anne Sexton | Nguyễn Huy Hoàng dịch.

Advertisements

One comment on ““Căn phòng của đời tôi” – Anne Sexton

  1. genderchats
    August 28, 2017

    “…những ngọn đèn
    chọc tôi,
    chiếu sáng cả đất lẫn tiếng cười.
    Những ô cửa sổ,
    những ô cửa sổ đói
    dẫn những cái cây như những cái đinh đâm vào tim tôi.”

    Nghe đau đớn quá!

    Liked by 1 person

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

Information

This entry was posted on August 28, 2017 by in Thơ and tagged .

Categories

Archives

Enter your email address to follow this blog and receive notifications of new posts by email.

%d bloggers like this: