Nguyễn Huy Hoàng

the star is fading

“Lá thư bắt đầu với hai dòng của Czesław Miłosz” – Matthew Olzmann


las vegas shooting.jpg

Photo by David Becker/Getty Images

Matthew Olzmann sinh năm 1976 ở Detroit, Michigan. Anh là tác giả của hai tập thơ, Mezzanines (2013) và Contradictions in the Design (2016). Anh dạy ở Dartmouth College.

Lá thư bắt đầu với hai dòng của Czesław Miłosz

Bạn, người tôi không thể cứu,
Hãy nghe tôi.

Chúng ta liệu có thể đồng ý
rằng ba lô Kevlar không nên cần

cho những đứa trẻ đi bộ đến trường?
Những đứa trẻ ấy

cũng không nên cần có một bộ
áo giáp khi đứng

trên bãi cỏ trước nhà, hay lính bắn tỉa
để canh gác sau lưng

trong lúc chúng ăn ở McDonalds.
Chúng không nên phải dừng lại

để xem xét tốc độ
của một viên đạn hay nó sẽ làm

chúng biến dạng thế nào. Nhưng
một mùa đông, hồi ở Detroit,

tôi có một học trò
mở cửa ra và chết.

Đó là cửa
trước nhà em, nhưng

nó có thể là bất cứ cánh cửa nào,
và viên đạn có thể viết

bất cứ tên ai. Người bắn
mới mười ba tuổi

và đang nhắm
vào một người khác. Nhưng

viên đạn không quan tâm
chuyện “nhắm,” nó không

phân biệt giữa
người vô tội với người vô tội,

và làm sao viên đạn
có thể biết được rằng đứa trẻ

này sẽ mở cửa
đúng lúc không phải lúc

vì bạn em
đang ở ngoài và hét lên

cầu cứu. Tôi vừa nói
mình có “một” học trò

mở cửa ra và chết?
Không phải.

Có rất nhiều.
Lớp học của đau buồn

thì có nhiều chỗ ngồi
hơn trong lớp học toán

dù mỗi học trò
trong lớp học toán

đều có thể đếm tên
của những người chết.

Một đứa trẻ mở một cánh cửa. Viên đạn
chẳng thể nào biết được,

khẩu súng cũng vậy, vì
“súng không giết người,” nó không

có đầu óc để quyết định
những chuyện như thế, nó không chọn

hay có một lương tâm,
và khi người ta không

có lương tâm thì chúng ta gọi hắn
là kẻ bệnh hoạn. Đây là cách

chúng ta biết một người có thể là
loại súng trường tấn công nào,

và cách chúng ta phát hiện ra
địa ngục đang sôi sục ở bên trong

mỗi người bọn chúng. Hôm nay,
có một vụ xả súng

nữa với những đứa trẻ
chết ở mọi nơi. Đó là một ngôi trường,

một rạp chiếu phim, một bãi đậu.
Thế giới này

đầy những cánh cửa.
Và bạn, người tôi không thể cứu,

bạn có thể mở một cánh cửa

và bước vào đồng cỏ, hay khúc tụng ca.
Và nếu là khúc tụng ca, bạn sẽ được

tiếc thương, rồi được chôn
trong luận điệu tu từ.

Sẽ có những
tượng đài lập pháp,

những bông hoa nhỏ thắt
bằng băng đỏ.

Chúng ta nên làm gì? chúng tôi sẽ
lại hỏi. Trái đất sẽ đóng lại

như một cánh cửa bên trên bạn.
Chúng ta nên làm gì?

Còn tiếng “cách” bạn nghe?
Đấy chỉ là giọng chúng tôi,

cái chốt cửa tranh luận
đang trượt vào chỗ.

Matthew Olzmann, “Letter Beginning with Two Lines by Czesław Miłosz,” Poem-a-Day (January 5, 2016). This poem was included in The Best American Poetry 2017.

Copyright © 2016 by Matthew Olzmann | Nguyễn Huy Hoàng dịch.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

Information

This entry was posted on December 29, 2017 by in Thơ and tagged .

Categories

Archives

Enter your email address to follow this blog and receive notifications of new posts by email.

%d bloggers like this: