Nguyễn Huy Hoàng

the star is fading

Mộng ca 14 – John Berryman


john berryman

John Berryman in 1967| Photo by Mark Kauffman/The LIFE Picture Collection/Getty

John Berryman (1914–1972) là một nhân vật lớn trong nền thơ ca Mỹ trong nửa sau của thế kỷ 20 và là một gương mặt chủ chốt trong trường phái thơ tự bạch. Ông được trao giải Pulitzer cho thơ năm 1965 và giải Sách Quốc gia Mỹ cho thơ cùng giải thơ Bollingen năm 1969.

Mộng ca 14

Đời, bạn ơi, thì chán. Ta không được nói thế.
Suy cho cùng, trời lấp lánh, biển vĩ đại khát khao,
chính chúng ta cũng lấp lánh và khát khao,
và hơn nữa mẹ tôi bảo khi tôi còn nhỏ
(lặp đi lặp lại) ‘Chỉ một lần tự nhận là mình chán
nghĩa là con không có

Nội lực nào.’ Giờ thì tôi kết luận là tôi không có
nội lực nào, bởi vì tôi rất chán.
Người ta làm tôi chán,
văn chương làm tôi chán, nhất là thứ văn chương vĩ đại.
Henry làm tôi chán, với những khốn khổ & thở than
ngán như là achilles,

kẻ yêu con người và nghệ thuật dũng cảm, thứ làm tôi chán.
Và những ngọn đồi lặng, & rượu, trông chán đến ngấy
và bằng cách nào đó một con chó
đã tự đưa nó & cái đuôi đi xa đáng kể
vào những ngọn núi hay biển hoặc trời, bỏ
đằng sau: tôi, vẫy.

John Berryman, “Dream Song 14,” 77 Dream Songs (Farrar, Straus and Giroux, 1964).

Copyright © 1964 by John Berryman | Nguyễn Huy Hoàng dịch.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

w

Connecting to %s

Information

This entry was posted on April 26, 2018 by in Thơ and tagged .

Categories

Archives

Enter your email address to follow this blog and receive notifications of new posts by email.

Join 2,713 other followers

%d bloggers like this: