Nguyễn Huy Hoàng

the star is fading

Mộng ca 29 – John Berryman


berryman.jpg

John Berryman (1914–1972) là một nhân vật lớn trong nền thơ ca Mỹ trong nửa sau của thế kỷ 20 và là một gương mặt chủ chốt trong trường phái thơ tự bạch. Ông được trao giải Pulitzer cho thơ năm 1965 và giải Sách Quốc gia Mỹ cho thơ cùng giải thơ Bollingen năm 1969.

Mộng ca 29

Có lần, ngồi xuống đó, một thứ trên tim Henry
rất nặng, nếu anh ta có một trăm năm
& hơn, & khóc, mất ngủ, suốt cả thời gian ấy
Henry cũng không khá hơn được.
Luôn luôn bắt đầu lại trong tai Henry
tiếng ho nhỏ đâu đó, một cái mùi, một tiếng chuông.

Và còn một thứ khác anh ta có trong đầu
như một gương mặt kiểu Siena nghiêm trang một ngàn năm
cũng không mờ đi được vẻ trách móc còn ghi. Tái mét,
với đôi mắt mở, anh ta chú ý, mù.
Mọi cái chuông nói: quá muộn. Đây đâu phải là cho nước mắt;
nghĩ.

Nhưng chưa bao giờ Henry, như anh ta nghĩ là anh ta đã,
kết liễu đời ai và chặt xác cô ta
và giấu các mảnh xác đi, nơi người ta có thể tìm được.
Anh ta biết: anh ta đã kiểm tra tất cả, & chẳng có ai mất tích.
Thường thì anh ta đếm, lúc bình minh, lại họ.
Chẳng có ai mất tích bao giờ.

John Berryman, “Dream Song 29,” 77 Dream Songs (Farrar, Straus and Giroux, 1964).

Copyright © 1964 by John Berryman | Nguyễn Huy Hoàng dịch.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

Information

This entry was posted on May 2, 2018 by in Thơ and tagged .

Categories

Archives

Enter your email address to follow this blog and receive notifications of new posts by email.

%d bloggers like this: