Nguyễn Huy Hoàng

the star is fading

“Ô cửa sổ ở Arles” – Meghan O’Rourke

Bedroom in Arles.jpg

Bedroom in Arles, 1888 by Vincent van Gogh

Meghan O’Rourke (1976–) là nhà thơ và nhà phê bình văn học người Mỹ. Cô từng là biên tập viên văn chương của tạp chí The New Yorker và biên tập viên thơ của tạp chí The Paris Review.

Ô cửa sổ ở Arles

Ngay cả trăng cũng thúc giục ông, với cái nhìn trống rỗng;
ngay cả tường của quán cà phê, dường như nghiêng
và lắc lư khi ông nhìn, xanh màu rượu Absinthe.
“Vẽ con người là một điều tuyệt diệu.”
Cả đêm, van Gogh vẽ, rồi cạo sơn khỏi giá vẽ;
tiếng cạo của dao trộn màu trên vải,
lạo xạo, làm ông nghĩ về một con thú đói.
Những người phụ nữ đến và làm mẫu.
“Vẽ con người là một điều tuyệt diệu, một cái gì
sống động,” ông bảo Theo; “nó vô cùng khó khăn,
nhưng sau tất cả thì nó thật lộng lẫy.”
Khi đã hết tiền thuê người mẫu,
ông mua phôi thạch cao hình bàn tay và treo chúng
lên những thanh xà ngang trong phòng,
và thức dậy trong tiếng của chúng gõ trong gió.

*

Một đêm ngồi trên ghế, van Gogh nhìn chằm chằm.
Cọ một tay, tay kia là đĩa sữa.
Trà thì nhạt. Chẳng có gì xuất hiện. Buổi sáng,
một người mẫu của ông mua bánh mì và phô mai đến
và bắt ông ăn. Buổi chiều,
ông đập vỡ những cái phôi thạch cao, đập tay này vào tay kia
cho đến khi giữa một cơn bão bụi ông đứng và ho.

*

Khi làm việc ông cảm thấy một vết xước ở bắp chân,
một vết thương đỏ tươi, một đọt máu. Ông đói;
ngay cả đôi mắt ông cũng đói.
Ông thấy toàn là đỏ: tuyết đỏ, những đôi chân đàn bà đỏ
trên những con phố làng, những chong chóng rơm đỏ.
“Làm tổn thương con người
là một điều tuyệt diệu, một cái gì
sống động. Nó vô cùng khó khăn, nhưng sau tất cả thì nó thật lộng lẫy.”

Sau cái bóng, một cái hang mở ra
trong rừng cây và dẫn vào sự trống rỗng,
một màu vàng bạn không thấy một tận cùng nào.
Van Gogh bước vào đó,
và cơ thể ông bắt đầu run rẩy. Đó là một cuộc bạo loạn màu.
Ông có thể nghe thấy, ở đâu đó, một con chó
vẫy đuôi trong bóng tối.
“Màu vàng thật lộng lẫy!” ông nói.

*

Màu là điện, nó sẽ làm bạn mù
nếu bạn nắm được nó.
Nó sẽ làm bạn mù nếu cái gì đó lạnh
nắm được bạn và rộp.
Tường đổ về phía bạn.
Khi bạn biến màu thành vũ khí,
một thứ gì sót lại:
một cơ thể cháy thành than.
Những gì bạn phải làm là lấy thạch cao
và biến nó thành lời ca ngợi
như ánh sáng biến cỏ tối trời
thành nỗi sợ, mù đi trong cuộc săn.

Meghan O’Rourke, “The Window at Arles,” Sun in Days (W. W. Norton, 2017). This poem was also included in The Best American Poetry 2008 and The Best of the Best American Poetry (2013).

Copyright © 2017 by Meghan O’Rourke | Nguyễn Huy Hoàng dịch.

2 comments on ““Ô cửa sổ ở Arles” – Meghan O’Rourke

  1. Phạm Giai Quỳnh
    July 22, 2019

    Bài này đẹp quá ^^

  2. tạ hoa
    July 24, 2019

    bài thơ đẹp nhưng buồn quá ạ.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

Information

This entry was posted on July 22, 2019 by in Thơ and tagged .

Categories

Archives

Enter your email address to follow this blog and receive notifications of new posts by email.

%d bloggers like this: