Nguyễn Huy Hoàng

the star is fading

Mộng ca 103 – John Berryman

berryman john.jpg

John Berryman (1914–1972) là một nhân vật lớn trong nền thơ ca Mỹ trong nửa sau của thế kỷ 20 và là một gương mặt chủ chốt trong trường phái thơ tự bạch. Ông được trao giải Pulitzer cho thơ năm 1965 và giải Sách Quốc gia Mỹ cho thơ cùng giải thơ Bollingen năm 1969.

Mộng ca 103

Tôi xem một bài hát sẽ phải nhanh
như chim ruồi, rọi sáng xuống, cứng như vỏ tên lửa, & lạ lùng
như thế giới của phản vật chất
nơi mà người ta đang tự hỏi: liệu thời gian có chạy ngược lại—
mà nhà thơ nghĩ là phải; dẻo như Scarlatti;
nhưng Henry có thể viết nó?

Nát, trong nguy hiểm sâu cùng, anh ta từng lắc đầu,
trở lại với suy tưởng. Và lời đã tăng tốc
tận từ miền Tây xa nhất
mà Henry đã muốn: liệu anh ta có thoát
khỏi mối đe dọa lơ lửng, & tất cả chuyện này, và đi?
Thế anh ta không nghĩ.

Nên anh ta run rẩy và anh ta sẽ không hát nữa,
nói gì đến một bài hát nhanh như đã nói, như ánh sáng,
thật sâu, thật uốn. Anh ta ấp ủ.
Anh ta có thể, diễn tập, đây lại năm tồi tệ
vào đúng lúc cuối, trong tàn tạ, bệnh, bên ngoài.
—Mừng năm mới, anh Bones.

John Berryman, “Dream Song 103,” His Toy, His Dream, His Rest (Farrar, Straus and Giroux, 1968).

Copyright © 1968 by John Berryman | Nguyễn Huy Hoàng dịch.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

Information

This entry was posted on January 7, 2020 by in Thơ and tagged .

Categories

Archives

Enter your email address to follow this blog and receive notifications of new posts by email.

%d bloggers like this: