Georg Trakl (1887–1914) là nhà thơ người Áo.
Lúc chiều tối cánh rừng thu vang dội
Những vũ khí chết người, những đồng vàng
Và những hồ xanh, ở bên trên mặt trời
Lăn thêm u tối; đêm bao lấy
Những chiến binh hấp hối, tiếng than man dại
Từ những cái miệng vỡ.
Nhưng mây đỏ, nơi trú ngụ một vị thần thịnh nộ,
Lặng lẽ gom trên thềm lá liễu
Máu tràn, cái lạnh hơi trăng;
Mọi con đường đổ về sự mục rữa đen.
Dưới cành vàng của đêm và các vì tinh tú
Bóng của người em gái đi lướt qua lùm cây im lặng,
Để đón chào hồn ma của các anh hùng, những cái đầu rỉ máu;
Và khẽ ngân trong những cây sậy tiếng sáo tối của mùa thu.
Ôi, nỗi đau buồn kiêu hãnh hơn! mi các ban thờ sắt đá
Ngọn lửa bỏng của tinh thần được nuôi dưỡng hôm nay bởi một nỗi đau mãnh liệt,
Đám con cháu chưa chào đời.
1914
Georg Trakl, “Grodek,” Der Brenner, Innsbruck 1915.
This poem is in the public domain | Nguyễn Huy Hoàng dịch.