Nguyễn Huy Hoàng

"Và trái tim không chết khi người ta nghĩ nó phải chết"

“Vực thẳm của ông Cogito” – Zbigniew Herbert

Zbigniew Herbert, 1993 | Photo by Kuba Atys/Agencja Gazeta

Zbigniew Herbert (1924–1998) là nhà thơ người Ba Lan. Ông được trao giải nhà nước Áo cho văn chương châu Âu năm 1965, giải Herder năm 1973, và giải Jerusalem năm 1991.

Vực thẳm của ông Cogito

Ở nhà thì lúc nào cũng an toàn

nhưng ngay ngoài cửa
khi ông Cogito
ra ngoài để đi dạo buổi sáng
ông gặp – một vực thẳm

nó không phải vực thẳm của Pascal
nó không phải vực thẳm của Dostoyevsky
nó là một vực thẳm
bằng kích cỡ ông Cogito

đặc điểm của nó
không phải là sự không đáy
hay nỗi kinh hoàng nó tạo

nó theo ông như một cái bóng
dừng lại trước tiệm bánh
trong công viên nó đọc báo
qua vai ông Cogito

phiền hà như eczema
bám chân như một con chó
quá nông để ngập
cả đầu cánh tay và chân

có thể một ngày nào đó
vực thẳm sẽ lớn lên
vực thẳm sẽ trưởng thành
và trở nên nghiêm túc

giá mà ông biết
nó uống nước gì
hạt gì nuôi nó

giờ
ông Cogito
có thể vơ
lấy vài nắm cát
lấp nó đi
nhưng ông không làm thế

vì vậy khi
ông trở về nhà
ông để vực thẳm
ngoài cửa
đậy nó lại cẩn thận
bằng một mảnh vải cũ

Zbigniew Herbert, “The Abyss of Mr. Cogito,” Mr. Cogito, trans. Bogdana and John Carpenter (Ecco Press, 1993). This poem also appeared in The New Yorker (February 25, 1991 Issue).

Nguyễn Huy Hoàng dịch.

Leave a comment

Information

This entry was posted on May 28, 2020 by in Thơ and tagged .

Categories

Archives

Enter your email address to follow this blog and receive notifications of new posts by email.

Design a site like this with WordPress.com
Get started