Nguyễn Huy Hoàng

the star is fading

“Những cái móng tay” – W. S. Merwin

merwin

William Stanley Merwin (1927–2019) là nhà thơ người Mỹ. Với hơn năm mươi tập thơ, dịch thuật, và văn xuôi, ông được trao hai giải Pulitzer cho thơ vào các năm 1971 và 2009, giải PEN cho thơ dịch năm 1969, giải Bollingen năm 1979, giải Tanning và giải thơ Lenore Marshall năm 1994, giải thơ Ruth Lilly năm 1998, giải thành tựu trọn đời của giải văn chương Lannan năm 2004, giải Sách Quốc gia Mỹ cho thơ năm 2005, giải Rebekah Johnson Bobbitt năm 2006, giải văn chương quốc tế Zbigniew Herbert năm 2013, và giải dịch thuật Harold Morton Landon năm 2014. Merwin được bổ nhiệm, cùng Rita Dove và Louise Glück, làm Cố vấn Đặc biệt về Thơ cho Thư viện Quốc hội Mỹ nhiệm kỳ 1999–2000, và làm Poet Laureate nhiệm kỳ 2010–2011.

Những cái móng tay

Tôi đưa em nỗi buồn để treo trên tường
Như một tấm lịch một màu.
Tôi mặc một nơi rách trên tay áo.
Nó không đơn giản như thế.

Giữa không nơi của tôi và không nơi của em
Em hẳn đã nghĩ đến bây giờ tôi đã biết đường đi
Chỉ bằng cách suy nghĩ.
Ồ tôi biết
Tôi chẳng có cớ gì để mắc kẹt ở đây xoay
Như một tấm gương treo trên dây,
Trừ việc nó gần như chẳng tin được làm sao
Mà tất cả cứ tiếp tục thay đổi.
Mất mát có một lựa chọn hướng rộng
Hơn là thứ kia.

Như thể tôi có một hệ thống
Tôi lê chân giữa những lời dối trá
Lật chúng lại, giá mà
Tôi có thể chắc chắn tôi đã mất những gì.
Tôi giở những dấu chân ra, tôi
Chọc chúng cho đến khi những con mắt mở.
Chúng chẳng nhớ nó trông như thế nào.
Tôi dùng nó lần cuối khi nào?
Nó có giống như một chiếc nhẫn hay một ánh sáng
Hay cái ao mùa thu
Nghẹn lại và lấp lánh nhưng
Lạnh dần đi?
Nó có thể là tất cả trong tâm trí. Dù sao
Có vẻ cũng chẳng có gì mang nó lại cho tôi.

Và tôi đã đến để xem
Đôi bàn tay em như những cái cây bị lũ cuốn đi,
Vẫn một bộ phim chiếu đi chiếu lại,
Và hơn thế một bộ phim cũ, làm tan vỡ lời kể của nó
Đến tận những số cuối cùng, và không gì
Và cái kết trống rỗng.

Tia sét đã cho tôi thấy những vết sẹo của tương lai.

Và tôi đã nhìn rất lâu vào một ai đó
Một mình như một chiếc chìa trong ổ
Mà không có gì để vặn.

Nó không đơn giản như thế.

Mùa đông sẽ nghĩ lại về vụ mùa thắp sáng của em
Thứ chẳng còn cách nào khác, và hạt giống
Của lời trôi chảy sẽ dang đôi cánh
Khi em đã rời xa.
Nhưng vào lúc này
Khi những móng tay đang hôn tạm biệt lên những ngón tay
Và cơ hội duy nhất
Của tôi đang rỉ khỏi tôi,
Khi cơ hội duy nhất của tôi rỉ máu,
Để nói sự thật hay lời an ủi,
Tôi không có nhiều lưỡi hơn một vết thương.

W. S. Merwin, “The Nails,” The Moving Target (Atheneumn, 1963). This poem was first published in The Paris Review, No. 26 (Summer-Fall 1961).

Copyright © 1963 by W. S. Merwin | Nguyễn Huy Hoàng dịch.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

Information

This entry was posted on June 10, 2020 by in Thơ and tagged .

Categories

Archives

Enter your email address to follow this blog and receive notifications of new posts by email.

%d bloggers like this: