Nguyễn Huy Hoàng

the star is fading

“Vinh danh Girolamo Marcello” – Joseph Brodsky

Joseph Brodsky sinh năm 1940 ở Leningrad và định cư ở Hoa Kỳ từ năm 1972 sau khi bị chính quyền Liên Xô trục xuất. Ông được trao giải phê bình của Hiệp hội Nhà Phê bình Sách Quốc gia Mỹ năm 1986 và giải Nobel văn chương năm 1987, sau đó được bổ nhiệm làm Poet Laureate của Hoa Kỳ từ năm 1991 đến năm 1992. Ông qua đời ở New York City năm 1996.

Vinh danh Girolamo Marcello

Có lần vào mùa đông, tôi cũng đi tàu
đến đây từ Ai Cập, tin rằng mình sẽ được chào đón
trên cầu cảng đông đúc bởi vợ tôi trong bộ áo lông thú lộng lẫy
và một chiếc mũ có mạng che mặt nhỏ xíu. Nhưng đón tôi
không phải cô ấy mà là hai con chó Bắc Kinh
khọm khẹm răng vàng. Tay chủ người Đức của chúng
sau đó bảo tôi rằng, nếu hắn có
bị cướp, hai con chó Bắc Kinh sẽ giúp hắn
kiếm đủ sống; chí ít là ban đầu.
Tôi gật đầu và cười.

Cầu cảng bất tận và hoàn toàn
vắng. Ánh sáng mùa đông như từ thế giới khác
biến các tòa palazzo thành đồ sành sứ
và người dân thành những người không
dám động vào nó.
Không tấm mạng hay bộ áo lông nào
thành vấn đề. Thứ duy nhất
trong suốt là không khí và tấm rèm có ren
màu hồng nhạt trong khách sạn “Meleager và Atalanta,”
nơi, ngày xưa, từ mười một năm trước,
tôi đã có thể đoán trước, tôi thấy,
rằng tương lai đã
đến. Khi người ta đơn độc
thì họ ở tương lai—bởi vì nó có thể xoay xở
mà không cần những thứ siêu thanh,
các hình khối cải tiến, một bạo chúa bị hành quyết,
những bức tượng đổ nát; khi người ta bất hạnh
thì đó là tương lai.
                                     Bây giờ tôi không còn bò
bằng cả tứ chi trong phòng
khách sạn, bắt chước những đồ nội thất và bảo vệ
mình trước những châm ngôn riêng. Chết vì đau buồn bây giờ,
tôi sợ, sẽ là chết
muộn; trong khi những kẻ đến muộn
thì không được chào đón, nhất là ở tương lai.

Cầu cảng tràn ngập những thanh niên nói chuyện bằng tiếng Ả Rập.
Tấm mạng đã lan rộng thành một mạng tin đồn,
sau đó mờ dần thành một lưới nếp nhăn.
Và lũ chó Bắc Kinh đã bị chó Auschwitz của chúng ăn thịt từ lâu.
Cũng không thấy chủ. Cái dường như còn sống sót
chỉ là nước và tôi, bởi vì nước cũng
không có quá khứ.

Joseph Brodsky, “Homage to Gerolamo Marcello,” trans. author, So Forth (Farrar, Straus and Giroux, 1996). This poem was first published in The New Yorker (January 21, 1991 Issue) and was included in The Best American Poetry 1992.

Copyright © 1988 by Joseph Brodsky | Nguyễn Huy Hoàng dịch.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

Information

This entry was posted on September 3, 2020 by in Thơ and tagged .

Categories

Archives

Enter your email address to follow this blog and receive notifications of new posts by email.

%d bloggers like this: