Nguyễn Huy Hoàng

the star is fading

“Đồi Giấm” – Colm Tóibín

Colm Tóibín (1955–) là nhà văn người Ireland và tác giả của mười cuốn tiểu thuyết. Ông là giáo sư hàm Irene and Sidney B. Silverman ngành nhân văn học tại Đại học Columbia.

Đồi Giấm

Bồn nước của thị trấn trên đồi
Được xây vào những năm hai mươi.
Nếu bạn nhấc nắp kim loại tròn
Và thả một viên đá xuống, bạn có thể

Nghe nó rớt xuống sâu.
Có những hốc nhỏ trên đá
Mà, bất kể trời khô hạn thế nào,
Cũng chứa đầy nước mưa.

Những hồ đá này chắc hẳn đã ở đây
Chứa một thứ nước khác
Hè năm ấy khi quân nổi dậy
Chạy về phía Khoảng trống Needham.

Từ ngọn đồi, như những người tóc húi đã từng,
Bạn có thể nhìn thấy thị trấn, những con
Phố hẹp hơn cả hẹp, và nhiều
Vườn và cây hơn bạn tưởng tượng.

Hồi đó nó rực cháy, tất nhiên,
Nhưng giờ mọi thứ yên lặng. Trong
Quảng trường Chợ, có một tượng đài
Cho Cha Murphy và Cậu bé Tóc húi.

Từ nhà mình chúng tôi thấy ngọn đồi.
Nó là đá rắn vào buổi sáng
Khi mặt trời xuất hiện ngay sau nó.
Nó thay đổi khi ngày thay đổi.

Mẹ tôi đang học các lớp nghệ thuật
Và, nghĩ rằng biến ngọn đồi
Thành tâm điểm là lẽ tự nhiên,
Đang cố gắng vẽ nó.

Đồi Giấm có màu gì?
Làm sao nó nổi lên trên thị trấn?
Nó gù cũng như tròn.
Chẳng có ích gì, việc gợi lên

Lịch sử. Ngọn đồi trên hết là thế,
Bất kham, không thể hiểu, thanh bình.
Nó ở dưới râm, rồi dưới nắng,
Và thường bị mắc kẹt ở giữa.

Khi màu lam trở thành màu xám
Và mờ hơn nữa, màu xanh lục lấp lánh,
Rồi không quá lấp lánh. Tảng đá cũng
Nháng lên trong ánh sáng chiều,

Thứ cạn dần, làm ánh nháng biến mất.
Rồi có một cụm mây nhỏ,
Để lại vệt trên đồi trong một làn khói
Trắng, như thể được lệnh cấp trên

Ra lệnh cho chúng dỡ trại.

Chúng thay đổi hình dạng, núp xuống,
Nằm yên, tất cả ngụy trang, mơ mộng,
Lạc lối, chẳng có chiến lược gì để nói,

Song cam chịu điều không thể tránh khỏi:
Khi gió đến, chúng sẽ rút lui.
Cho đến nay, chúng vẫn bị bầu trời bao vây
Và chưa thể hình dung ra một lối thoát.

Colm Tóibín, “Vinegar Hill,” Vinegar Hill: Poems (Beacon Press, 2022). This poem was first published in The New Yorker (March 28, 2022 Issue).

Copyright © 2022 by Colm Tóibín | Nguyễn Huy Hoàng dịch.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

Information

This entry was posted on March 21, 2022 by in Thơ and tagged .

Categories

Archives

Enter your email address to follow this blog and receive notifications of new posts by email.

%d bloggers like this: