Nguyễn Huy Hoàng

the star is fading

“Nói với chính mình” – W. H. Auden

W. H. Auden sinh năm 1907 ở York và theo học Văn học Anh tại Christ Church, Đại học Oxford, nơi ông kết bạn với các nhà thơ Cecil Day-Lewis, Louis MacNeice, và Stephen Spender. Ông đến Mỹ năm 1939 và trở thành công dân Hoa Kỳ năm 1946. Auden được trao giải Pulitzer cho thơ năm 1948, giải Bollingen năm 1953, và giải Sách Quốc gia Mỹ cho thơ năm 1956, và từ năm 1956 đến năm 1961 là Giáo sư về Thơ tại Đại học Oxford. Ông qua đời ở Vienna năm 1973.

Nói với chính mình

(cho Oliver Sacks)

Mùa xuân năm nay ở Áo bắt đầu êm đềm,
bầu trời sáng rõ, không khí ổn định, chung quanh
lành với tất cả thú ăn, thực vật hay động vật:
các khoáng chất bất tử trông hài lòng với chế độ của chúng,
nơi mà những gì không bị cấm thì là bắt buộc.

Có những cái bóng tất nhiên, quảng cáo khiêu dâm, giáo sĩ hiểu biết,
và ông chồng hàng xóm đã bắt đầu ôm rượu,
song Anh đã giữ sự đĩnh đạc của Anh, vật quê mùa kỳ lạ,
người tôi, được tạo ra trong Hình ảnh của Chúa nhưng đã vênh,
một sự thờ phụng tự phát vô lễ, phải cúi đầu trước như Tôi.

Trang viên phàm trần của tôi, lãnh thổ xác thịt
được giao cho sự quản lý của tôi, đứa con nuôi của tôi
mà tôi phải kiếm tiền để hỗ trợ, người thầy của tôi
nếu không có các chỉ dẫn thần kinh tôi đã không bao giờ có thể
nhận ra những gì tồn tại hay tưởng tượng những gì không.

Thụ động một cách bản năng, tôi đoán, không có
nanh hay vuốt hay móng guốc hay nọc độc, và do đó
quá dễ để mặt trời lặn xuống trên nỗi sợ của Anh,
một kẻ ngửi kém, hay đúng hơn một kẻ kiểm duyệt mùi,
với một khẩu vị tạp có thể ăn được thức ăn nóng.

Không thể đoán trước, nhiều thập kỷ trước, Anh đã đến
giữa dòng thác bất tận của những sinh vật phun ra
từ cái hàm của Tự nhiên. Khoa học nói, một sự kiện ngẫu nhiên.
Ngẫu nhiên cái đít! Một phép màu thực sự, tôi nói,
vì ai không chắc chắn anh ta vốn phải được sinh ra?

Khi Anh tăng cường và phát triển một chân dung,
tôi đã nhìn hoài nghi về dáng vẻ của Anh: Kiến trúc của hắn
lẽ ra phải hoành tráng hơn nhiều: tôi đã bị phụ lòng!
Tuy nhiên, đến giờ, tôi đã quen với các tỉ lệ của Anh
và, xét tất cả mọi thứ, tôi có thể đã phải tệ hơn nhiều.

Hiếm khi Anh là một kẻ quấy rầy. Trong nhiều năm
Anh đã là, tôi thừa nhận, một kẻ khổ nạn của sự cương cứng
(nói Nhưng tôi không yêu! với Anh chẳng có tác dụng gì):
song, quả cảm làm sao, Anh đã đẩy lùi mọi vi trùng xâm lược,
nhưng không bao giờ kìm cáu kỉnh của tôi bằng một cơn đau đầu.

Anh là Bên Bị thương bởi, tuy cận thị,
tôi là con mọt sách làm Anh mệt mỏi, tuy hụt hơi
như những người nghiện thuốc lá, tôi là tên buôn thuốc
đã gài Anh dính bẫy. (Giá cả hai trẻ hơn một chút,
tôi có thể đã phá anh tệ hơn với một cây kim.)

Tôi luôn thấy ngạc nhiên tôi ít biết về Anh ra sao.
Những bờ biển và cổng ra của Anh tôi biết, bởi tôi quản lý ở đó,
nhưng điều gì diễn ra trong đất liền, các nghi thức, các quy tắc xã hội,
các dòng chảy của Anh, mặn và không nắng, vẫn là bí ẩn:
những gì tôi tin chỉ là tin đồn của các bác sĩ.

Hôn nhân chúng ta là một vở kịch, nhưng không sân khấu nơi
điều không được nói ra thì không được nghĩ: ở nhà hát chúng ta
tất cả những gì tôi không thể đánh vần Anh sẽ phát âm
trong những hành động mà raison d’etre tôi chịu. Vì sao tiết
chất lỏng khi tôi sầu, hay căng môi Anh khi tôi mừng?

Những yêu cầu đóng hoặc mở, đưa vào hoặc đẩy ra,
phải đến từ góc của Anh, chúng không phải tỉnh của tôi
(tất cả những gì tôi làm là đưa ra bảng thời gian
những giờ Anh có thể đặt chúng): nhưng công việc của Anh là gì
khi tôi dao động giữa một cơn rầu rĩ và một cơn hớn hở?

Về những giấc mơ tôi, một cách phi lý, trách móc Anh.
Tôi chỉ biết là tôi không chọn chúng: nếu tôi có thể,
chúng sẽ phải tuân theo một số quy tắc vận luận nhất định,
chỉ có nghĩa những gì chúng nói. Bất kể những cơn hưng cảm
buổi đêm nói gì, là một nhà thơ tôi không chấp nhận.

Nhờ sự khác của Anh, những hòa âm vui vẻ của Anh,
rất không giống cõi bất hòa và giận dữ của tôi,
Anh có thể phục vụ tôi như biểu tượng của tôi đối với Vũ trụ:
song, đối với những đoàn người, như Hobbes nhận thấy,
dấu hiệu thích đáng là một con quái vật kềnh càng.

Ai đã đặt ra cái cụm từ Cơ thể Chính trị?
Mọi Nhà nước chúng ta đã sống hoặc các nhà sử học kể về
đều có những ca bệnh tâm thể, sức khỏe gây sốc,
được những tên sa đích hay lang băm đắt đỏ dẻo miệng bốc thuốc:
khi tôi đọc báo, trông Anh như một Adonis.

Thời gian, hai ta đều biết, sẽ làm mục ruỗng Anh, và tôi
đã sợ hãi về cuộc ly hôn của chúng ta: tôi đã thấy vài vụ khủng khiếp.
Hãy nhớ: khi Le Bon Dieu bảo Anh Hãy bỏ hắn đi!,
làm ơn, làm ơn, vì Ngài và vì tôi, đừng bận tâm đến
những Đừng đáng thương của tôi, mà hãy chuồn đi mau chóng.

W. H. Auden, “Talking to Myself,” Epistle to a Godson and Other Poems (Random House, 1972). This poem was first published in The New Yorker (June 24, 1972 Issue).

Copyright © 1971 by W. H. Auden | Nguyễn Huy Hoàng dịch.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

Information

This entry was posted on July 16, 2022 by in Thơ and tagged .

Categories

Archives

Enter your email address to follow this blog and receive notifications of new posts by email.

%d bloggers like this: