Nguyễn Huy Hoàng

the star is fading

“Từ cộng hòa lương tâm” – Seamus Heaney

Seamus Heaney sinh năm 1939 ở hạt Derry, Bắc Ireland. Ông xuất bản tập thơ đầu năm 1966, theo sau là các tập thơ, phê bình, và dịch phẩm đưa ông đến vị thế là một trong những nhà thơ hàng đầu của thế hệ mình. Ông được trao giải E. M. Forster năm 1975, giải Nobel văn chương năm 1995, hai giải Whitbread vào các năm 1996 và 1999, giải Irish PEN năm 2005, giải T. S. Eliot năm 2006, giải David Cohen năm 2009, giải Forward cho tập thơ xuất sắc nhất năm 2010, và giải công nhận trọn đời của giải thơ Griffin năm 2012. Ông qua đời ở Dublin năm 2013.

Từ cộng hòa lương tâm

I

Khi tôi đáp xuống cộng hòa lương tâm
mọi thứ rất lặng yên khi các động cơ dừng lại.
Tôi nghe thấy một con choắt bay cao trên đường băng.

Ở cửa nhập cảnh, nhân viên là một ông già
người lấy ra một chiếc ví từ chiếc áo khoác giản dị
và cho tôi xem một bức ảnh của ông tôi.

Người phụ nữ hải quan yêu cầu tôi nói
những lời của các phép chữa và bùa chú truyền thống
để chữa lành bệnh câm và quay đi con mắt ác.

Không người khuân vác. Không thông dịch viên. Không taxi.
Bạn tự mang gánh nặng của mình và rất chóng
các triệu chứng của đặc quyền leo dốc của bạn biến mất.

II

Ở đó sương mù là điềm báo đáng sợ, nhưng sét
mang đến cái tốt lành phổ quát và bố mẹ treo
trẻ sơ sinh quấn tã trên cây trong cơn dông.

Muối là khoáng chất quý của họ. Và vỏ sò
được áp lên tai trong những sự chào đời và tang lễ.
Nền của mọi loại mực và thuốc màu là nước biển.

Biểu tượng thiêng liêng của họ là một con thuyền cách điệu.
Cánh buồm là một cái tai, cột buồm một cây bút nghiêng,
Thân tàu hình miệng, sống thuyền một con mắt mở.

Tại lễ nhậm chức, các nhà lãnh đạo công
phải thề tuân thủ bộ luật bất thành văn và khóc
để chuộc tội cho sự tự phụ khi giữ chức vụ

và để khẳng định niềm tin rằng mọi sự sống nảy sinh
từ muối trong nước mắt thần bầu trời đã khóc
sau khi ngài mơ thấy sự cô độc của mình là bất tận.

III

Tôi trở về từ nước cộng hòa đơn sơ ấy
với hai cánh tay cùng một độ dài, người phụ nữ hải quan
đã yêu cầu hành lý của tôi là chính mình.

Ông già đứng dậy và nhìn vào mặt tôi
và nói nó đã được công nhận chính thức
rằng bây giờ tôi là một công dân song tịch.

Do đó ông muốn tôi khi tôi trở về nhà
coi mình là một người đại diện
và nói thay mặt họ bằng tiếng nói của mình.

Các đại sứ quán của họ, ông nói, ở khắp nơi
song hoạt động độc lập
và không đại sứ nào sẽ ngừng giữ chức.

Seamus Heaney, “From the Republic of Conscience,” The Haw Lantern (Faber and Faber, 1987).

Copyright © 1985 by Seamus Heaney | Nguyễn Huy Hoàng dịch.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

Information

This entry was posted on September 19, 2022 by in Thơ and tagged .

Categories

Archives

Enter your email address to follow this blog and receive notifications of new posts by email.

%d bloggers like this: