Zbigniew Herbert (1924–1998) là nhà thơ người Ba Lan. Ông được trao nhiều giải thưởng văn học, trong đó có giải nhà nước Áo cho văn chương châu Âu năm 1965, giải Herder năm 1973, và giải Jerusalem năm 1991. Ngoài thơ, ông cũng viết tiểu luận, một số vở kịch, và văn xuôi.
1
Mircea Eliade nói đúng
chúng ta – bất chấp tất cả
là một xã hội tiên tiến
phép thuật và gnosis
nở rộ hơn bao giờ hết
các thiên đường nhân tạo
các địa ngục nhân tạo
được bán ở góc phố
ở Amsterdam người ta phát hiện
các dụng cụ tra tấn bằng nhựa
một cô gái ở Massachusetts
được rửa tội bằng máu
những kẻ tâm thần thất nhật
đứng trên đường băng
chiều thứ tư sẽ mang họ đi
xe cứu thương với tiếng còi khàn
dọc đại lộ Telegraph
các bầy râu bơi
trong mùi ngọt của niết bàn
Joe Bồ Câu mơ
mình là chúa
và chúa là hư vô
rơi chậm như lông vũ
từ tháp Eiffel
một triết gia vị thành niên
đệ tử của de Sade
khéo léo rạch bụng
một phụ nữ mang bầu
và bằng máu vẽ lên tường
những lời sấm diệt vong
có cả các cuộc thác loạn phương đông
gượng ép và hơi nhàm chán
2
những vận may phát triển từ đó
các nhánh công nghiệp
các nhánh tội phạm
các con tàu chăm chỉ ra khơi
mang về những gia vị mới
các kỹ sư của trụy lạc thị giác
lao động không nghỉ
các nhà giả kim hổn hển của ảo giác
sản xuất
những ớn lạnh mới
những màu sắc mới
những rên rỉ mới
và một nghệ thuật ra đời
từ chứng động kinh hung hăng
theo thời gian
những kẻ trụy lạc sẽ ngả xám
và nghĩ đến việc chuộc tội
rồi sẽ có
những nhà tù mới
những nhà thương mới
những nghĩa địa mới
song đây vẫn là tầm nhìn
về một tương lai tốt đẹp hơn
còn giờ
phép thuật
nở rộ
hơn bao giờ hết
Zbigniew Herbert, “Mr. Cogito on Magic,” Selected Poems, trans. John and Bogdana Carpenter (Oxford University Press, 1977).
Copyright © 1974 by Zbigniew Herbert | Nguyễn Huy Hoàng dịch.